
Nguyễn Hạo Nhiên làm tâm lý lâm sàng bảy năm, giỏi nghe người khác nhưng về nhà với cái yên tĩnh nặng hơn anh chịu được — và một đêm tháng Mười Một, hàng xóm mới của anh dọn vào lúc hai giờ sáng, tạo ra tiếng động đầu tiên phá vỡ sự yên tĩnh đó theo cách anh không mong đợi. Trần Minh Khuê là kiến trúc sư đang thực hiện dự án đầu tiên độc lập, trông có vẻ ổn nhưng là kiểu ổn của người đang cố — người vừa ra khỏi một mối quan hệ dài mà cô đã dần mất mình trong đó bằng cách thu nhỏ lại để vừa vặn với người kia. Họ gặp nhau qua vách ngăn ban công thấp, qua những buổi sáng sớm không ai lên kế hoạch, qua bàn làm việc anh cho cô mượn và câu hỏi về thiết kế cô ném sang anh rồi nhận lại bằng câu trả lời về con người. Anh để ý cô đang cố ổn trước khi cô nói ra, cô để ý anh cần được nghe lại trước khi anh nhận ra điều đó. Ba tháng của Phần 1 là ba tháng hai người học cách ở gần nhau không bằng những khoảnh khắc lớn — mà bằng bình giữ nhiệt cà phê để trước cửa, ly trà gừng lúc nửa đêm, buổi chiều làm việc chung trong im lặng thoải mái, và chuyến thực địa ra ngoại thành khi cả hai lần đầu ra khỏi thành phố cùng nhau. Phần 1 khép lại trên ban công — không còn vách ngăn giữa hai người nữa — với câu Hạo Nhiên chưa nói xong và câu Khuê chờ nghe, cả hai đứng giữa thứ đang hình thành mà chưa ai đặt tên.
Người Không Ngủ Được Và Căn Phòng Bên Cạnh
Ban Công Và Những Buổi Sáng Không Tên
Điều Cô Không Nói Và Điều Anh Nhận Ra
Dự Án Và Những Buổi Chiều Làm Việc Chung Không Ai Lên Kế Hoạch
Điều Anh Chưa Kể Và Điều Cô Bắt Đầu Hỏi
Buổi Tối Không Ngủ Và Điều Được Nói Ra
Chuyến Đi Thực Địa Và Những Điều Nhìn Thấy Ngoài Thành Phố
Điều Cô Sợ Và Điều Anh Không Biết Cách Nói