Tên cô là Trần Minh Khuê. Anh biết vì bốn ngày sau, cô gõ cửa nhà anh để trả cái ly trà — ly trà cô đã rửa và giữ lại, không trả ngay vì lúc hai giờ sáng cô nghĩ gõ cửa nhà người lạ là không hợp lý.
— Tôi Khuê, 1202. — Cô đứng ở cửa, tay cầm cái ly, mặt có vẻ mặt của người đã chuẩn bị câu giới thiệu này từ trước. — Tôi mới dọn vào hôm thứ Hai.
— Tôi Hạo Nhiên, 1201. — Anh nhận cái ly. — Hai giờ sáng hôm thứ Hai.
— Anh biết. — Cô hơi cúi đầu xin lỗi. — Tôi xin lỗi vì tiếng động. Tôi không tính toán tốt thời gian dọn nhà.
— Tôi cũng không ngủ được. Không phải vì tiếng động của cô.
Cô nhìn anh — nhìn theo cái cách cô đang đánh giá thứ gì đó mà không hỏi thẳng. Kiến trúc sư có cái nhìn đó — nhìn không gian, nhìn cấu trúc, nhìn cả những gì không được nói ra bằng lời.
— Cảm ơn anh về ly trà, — cô nói. — Nó ấm đúng lúc cần.
— Trà gừng. Tôi hay pha lúc không ngủ được.
— Anh hay không ngủ được à?
— Đôi khi.
Cô gật đầu, không hỏi thêm. Đó là điều đầu tiên Hạo Nhiên nhận ra về cô: cô biết khi nào không nên hỏi thêm.
Từ đó, ban công trở thành nơi họ hay gặp nhau — không phải gặp theo kế hoạch, chỉ là đôi khi cùng ra ngoài vào buổi sáng sớm và bên kia vách ngăn thấp có người kia đang ở đó.
Khuê dậy sớm — theo cô giải thích một lần, kiến trúc sư hay dậy sớm vì ánh sáng buổi sáng khác buổi chiều và cô muốn nhìn thấy cả hai. Hạo Nhiên cũng dậy sớm — không phải vì thích, mà vì giấc ngủ của anh hay kết thúc trước khi anh muốn.
Họ đứng hai bên vách ngăn, cà phê hoặc trà trên tay, nhìn ra thành phố đang thức dậy, và đôi khi nói chuyện, đôi khi không.
Anh học được: cô đang thiết kế một khu dân cư nhỏ ở ngoại thành — dự án đầu tiên cô làm độc lập sau bảy năm làm việc trong studio lớn. Cô dọn vào căn hộ này vì gần địa điểm thi công hơn chỗ cũ.
Cô học được: anh làm tâm lý, không hỏi thêm về công việc anh làm — điều mà anh nhận ra và đánh giá cao, vì phần lớn người quen biết mới của anh hay hỏi "vậy anh có đọc được suy nghĩ của người khác không" với giọng vừa tò mò vừa cảnh giác.
Một buổi sáng, cô mang sang một mảnh giấy có vẽ tay — không phải bản vẽ kỹ thuật mà phác thảo nhanh bằng bút chì. Phác thảo ban công nhà anh nhìn từ phía cô.
— Tôi hay vẽ cảnh quan quanh mình khi suy nghĩ về thiết kế mới, — cô giải thích. — Anh không phiền không?
— Không phiền. — Anh nhìn bản phác thảo — chính xác theo nghĩa kỹ thuật và có cái gì đó ấm hơn bản vẽ kỹ thuật thuần túy. — Cô vẽ tốt.
— Tôi vẽ nhanh. Tốt hay không là câu hỏi khác.
— Nhanh và tốt không loại trừ nhau.
Cô nhìn anh theo cái nhìn đánh giá đó. — Anh hay nói những câu ngắn nhưng không đơn giản.
— Tôi làm việc với ngôn ngữ nhiều. Học cách dùng ít từ hơn.
— Nghề tâm lý học cách dùng ít từ?
— Học cách nghe nhiều hơn nói. Ít từ là hệ quả.
Khuê uống cà phê, nhìn ra thành phố. — Tôi thì ngược lại. Tôi hay nói nhiều khi không biết thứ gì đó.
— Đó không phải điểm xấu.
— Anh nói thế vì lịch sự hay vì thật?
— Tôi không hay nói vì lịch sự.
Cô nhìn anh thêm một lúc nữa. Rồi gật đầu — không phải đồng ý mà là ghi nhận.
Buổi sáng đó kết thúc như mọi buổi sáng khác — họ về phòng mình, mỗi người có ngày của mình phía trước. Nhưng Hạo Nhiên cầm mảnh phác thảo nhỏ vào theo và đặt lên bàn làm việc.
Anh không biết tại sao. Anh chỉ không muốn bỏ đi.