Hạo Nhiên làm việc với người nhiều năm, và một trong những thứ nghề nghiệp dạy anh là phân biệt được người đang ổn với người đang cố ổn.
Khuê đang cố ổn.
Anh nhận ra không phải qua một khoảnh khắc cụ thể mà qua tích lũy — cái cách cô trả lời câu hỏi về dự án bằng giọng quá tự tin so với ánh mắt, cái cách cô hay ra ban công lúc bất thường trong ngày như cần không khí đột xuất, cái cách cô đôi khi im lặng giữa câu chuyện theo kiểu của người vừa nhớ ra thứ gì đó không vui.
Anh không hỏi. Đó không phải việc của anh, và cô không nhờ anh hỏi.
Nhưng anh để ý.
Tuần thứ ba sau khi cô dọn vào, có một tối anh nghe tiếng cô nói điện thoại qua vách — không nghe rõ lời, chỉ nghe giọng. Giọng căng, thấp, loại giọng của người đang kiểm soát cảm xúc trong cuộc trò chuyện khó.
Cuộc gọi kết thúc. Im lặng. Rồi tiếng cửa ban công mở.
Anh đang ngồi trong phòng khách, nhìn lên. Cân nhắc. Rồi anh mang ly trà ra ban công của mình — không phải để uống, chỉ để ở đó nếu cô cần có ai ở gần.
Cô đứng bên kia vách ngăn, nhìn xuống đường phố, tay bóp điện thoại.
— Anh không cần ở ngoài vì tôi, — cô nói, không quay lại.
— Tôi ra vì trà của tôi nguội trong phòng.
Cô im lặng một lúc. — Anh hay nói những lý do không hoàn toàn thật.
— Đôi khi lý do không hoàn toàn thật vẫn là lý do có thật.
Cô quay lại nhìn anh — lần đầu tiên tối đó. Mắt cô không đỏ, không khóc, nhưng có thứ gì mệt hơn mệt thông thường.
— Anh Hạo Nhiên, anh làm tâm lý. Anh có muốn hỏi tôi không?
— Không.
— Không muốn biết hay không muốn hỏi?
— Không muốn hỏi. Muốn biết là chuyện khác, nhưng anh chờ cô sẵn sàng kể.
Khuê nhìn anh thêm một lúc. Rồi cô quay lại nhìn xuống đường phố. — Bố tôi bệnh. Không phải bệnh nặng — bệnh cần chăm sóc dài hạn, không cấp tính. Nhưng ông không chịu để ai chăm. Ông nói ông tự lo được trong khi rõ ràng là không.
— Cô đang cãi nhau với ông về điều đó.
— Không phải cãi nhau. Ông không cãi. Ông chỉ... không nghe. Theo kiểu rất bình thản và rất quyết định.
— Nghe quen.
Cô quay lại nhìn anh. — Quen?
— Cô cũng vậy đôi khi. Bình thản và quyết định không để ai vào.
Khuê im lặng. Đó là loại im lặng của người bị nói đúng vào điều không muốn thừa nhận.
— Anh quan sát tôi kỹ, — cô nói cuối cùng.
— Nghề nghiệp. — Anh nhìn ly trà. — Và vì cô thú vị.
Câu cuối đó thoát ra trước khi anh kịp kiểm duyệt. Cô nhìn anh, anh nhìn ly trà.
— Cảm ơn anh ở đây tối nay, — cô nói nhẹ nhàng.
— Trà tôi ra ban công uống bình thường.
Cô cười — tiếng cười nhỏ, thật, lần đầu tiên tối đó. — Anh vẫn vậy.
— Vẫn sao?
— Vẫn nói lý do không hoàn toàn thật.
Anh uống một ngụm trà. Không trả lời. Không cần.