Nguyễn Hạo Nhiên có một quy tắc nghề nghiệp bất di bất dịch: không mang công việc về nhà.
Anh giữ quy tắc đó bảy năm — từ ngày bắt đầu hành nghề tâm lý lâm sàng đến nay. Mỗi tối khi đóng cửa phòng tư vấn lại, anh để lại trong đó tất cả những gì người khác chia sẻ với anh trong ngày. Không mang theo nhà. Không để những câu chuyện đó ngủ cùng anh.
Nhưng đôi khi anh vẫn không ngủ được — không phải vì công việc, mà vì cái yên tĩnh của căn hộ 1201 lúc nửa đêm nặng hơn anh chịu được.
Đó là thứ anh chưa tìm ra cách để lại ở văn phòng.
Đêm tháng Mười Một đó, lúc hai giờ sáng, anh đang ngồi ở ban công với ly nước lọc thì nghe tiếng động từ căn hộ 1202 bên cạnh — căn trống hai tháng nay. Không phải tiếng động lớn. Chỉ là tiếng kéo ghế, tiếng vật gì đó đặt xuống sàn, tiếng người di chuyển trong không gian mới chưa quen.
Ai đó vừa dọn vào.
Lúc hai giờ sáng.
Hạo Nhiên nhìn vào cái vách ngăn giữa hai ban công — bức tường thấp, đủ để nhìn thấy nhau nếu cả hai đứng gần mép. Bên kia ban công có ánh đèn — không phải đèn phòng, là ánh đèn pin từ điện thoại di chuyển qua lại.
Anh ngồi im. Không gọi sang, không hỏi thăm. Người mới dọn vào lúc hai giờ sáng có lý do của họ, và lý do đó không phải việc của anh.
Nhưng ba mươi phút sau, tiếng động bên kia không dừng lại — tiếp tục đều đặn, chậm, như người đang làm việc gì đó một mình trong bóng tối không vội vàng.
Anh đứng dậy vào bếp, đun nước.
Rồi — hành động hiếm gặp trong bảy năm sống ở tòa nhà này — anh mang ra hai ly trà, đặt một ly lên lan can phía ban công nhà mình, phía gần bức tường ngăn.
Không gõ cửa. Không gọi sang. Chỉ đặt đó.
Năm phút sau, tiếng động bên kia dừng lại. Rồi có tiếng bước chân ra ban công. Một khoảng lặng.
Rồi giọng phụ nữ, nhỏ nhưng rõ: — Cảm ơn.
— Không có gì. — Anh trả lời, cũng không to hơn cần thiết.
Im lặng. Không ai nói thêm. Nhưng bên kia ban công có tiếng ly trà được cầm lên.
Hạo Nhiên ngồi lại ghế của mình, nhìn ra thành phố về đêm, và lần đầu tiên trong nhiều tuần, cái yên tĩnh lúc hai giờ sáng không nặng như thường lệ.
Sáng hôm sau, trước khi đi làm, anh nhìn qua ban công. Ly trà đã được đặt lại đúng chỗ anh để — sạch, rửa rồi.
Anh không biết tên người hàng xóm mới. Không biết mặt. Chỉ biết tiếng bước chân lúc hai giờ sáng và tiếng "cảm ơn" nhỏ trong đêm.
Đó là đủ để bắt đầu.