Khuê mời anh đi thực địa.
Không phải mời lãng mạn — cô nói thẳng: — Tôi cần ra hiện trường xem tiến độ thi công. Anh có muốn đi không? Anh từng nói anh muốn thấy tôi làm việc ngoài bản vẽ.
Anh không nhớ mình nói câu đó. Nhưng có lẽ anh đã nói, vì nó đúng.
— Thứ Bảy, — cô tiếp tục. — Sáng sớm, khoảng một tiếng rưỡi lái xe ra ngoại thành.
— Được.
Sáng thứ Bảy, họ đi trên chiếc xe của cô — Khuê lái, GPS bật, bản in bản vẽ cuộn gọn phía sau. Anh ngồi ghế phụ, cà phê mua ở cửa hàng tiện lợi đầu đường trên tay.
Ra khỏi thành phố, không khí thay đổi — không phải thay đổi nhiều, nhưng đủ để anh nhận ra thứ gì đó trong người cũng thay đổi theo. Rộng hơn. Nhẹ hơn.
— Anh ít ra ngoài thành phố không? — Cô hỏi, mắt nhìn đường.
— Ít hơn tôi muốn. Công việc giữ tôi ở thành phố nhiều.
— Anh có nhớ lần gần nhất ra ngoài không?
— Tết năm ngoái về Đà Nẵng thăm mẹ.
— Đó là gần một năm trước.
— Ừ.
Khuê lái xe một lúc trong im lặng. Rồi: — Anh có biết mình cần gì không?
— Theo nghĩa nào?
— Theo nghĩa anh hay giúp người khác biết họ cần gì. Anh biết mình cần gì không?
Câu hỏi đó đơn giản và nặng theo cách không cân xứng với vẻ ngoài của nó. Hạo Nhiên nhìn ra cửa sổ — những cánh đồng dần xuất hiện thay cho nhà cao tầng.
— Tôi biết một phần, — anh nói thật. — Phần còn lại tôi đang học nhận ra.
— Phần đang học nhận ra là gì?
— Thứ mà cô vừa chỉ ra — tôi cần ra ngoài nhiều hơn. Tôi cần không gian ít tiếng ồn hơn. Tôi cần... — anh dừng lại — tôi cần không phải lúc nào cũng là người nghe.
— Anh muốn được nghe lại.
— Đôi khi.
— Tôi nghe anh, — cô nói, nhẹ nhàng và thẳng thắn cùng lúc. — Không phải vì anh cần, mà vì tôi muốn.
Anh nhìn cô lái xe, tóc buộc gọn, mắt nhìn đường, tay giữ vô lăng theo cái cách tự tin của người quen với con đường này.
— Tôi biết, — anh nói. — Và điều đó quan trọng hơn cô nghĩ.
Công trường nằm giữa một khu đất rộng, cây xanh còn nhiều, xa tiếng thành phố. Khuê ra khỏi xe và ngay lập tức chuyển vào chế độ làm việc — nói chuyện với đội thi công, kiểm tra kết cấu, ghi chép, chụp ảnh.
Anh đứng ở lề, quan sát cô làm việc.
Cô ở hiện trường khác ở ban công — không phải khác theo nghĩa xấu, mà khác theo nghĩa đầy đủ hơn. Cô nói nhiều hơn, di chuyển nhiều hơn, đặt câu hỏi nhiều hơn. Không gian cô thiết kế đang hiện ra từ đất và bê tông và cô đang theo dõi từng phần như người mẹ theo dõi con lớn lên.
Lúc cô quay lại chỗ anh đứng, mặt cô có thứ gì đó anh chưa thấy ở cô trước đây: hoàn toàn hài lòng.
— Tiến độ tốt hơn tôi nghĩ, — cô nói.
— Cô trông hạnh phúc.
— Tôi trông như thế nào bình thường?
— Vui. Nhưng vui khác hạnh phúc.
Cô nhìn anh. — Anh lại nói câu không đơn giản bằng giọng bình thường.
— Tôi nghĩ cô hiểu sự khác biệt.
— Tôi hiểu. Chỉ là không ngờ anh thấy.
— Tôi hay thấy những thứ người khác không nói ra.
— Đó là điều anh thích hay điều anh mang theo?
Anh suy nghĩ thật. — Cả hai. Tùy ngày.
Họ ăn trưa ở một quán nhỏ ven đường — cơm bụi, không fancy, mùi cơm nóng và rau luộc. Trên đường về, Khuê cho nhạc nền nhẹ, không ai nói nhiều, và Hạo Nhiên nhìn ra cửa sổ cảnh quan dần trở lại thành thành phố và nghĩ: đây là ngày tốt.
Không phải ngày đặc biệt. Chỉ là ngày tốt, đơn giản và đủ.