Tháng thứ hai tuần cuối, Hạo Nhiên có một ca khó.
Không phải ca nguy hiểm — chỉ là ca mà sau buổi tư vấn, anh ngồi trong phòng làm việc một mình mười lăm phút trước khi có thể đứng dậy. Loại ca mà người ta kể thứ gì đó và anh nghe, đồng hành, không mang về nhà — nhưng khi về nhà thứ đó vẫn ở đó theo cách không hẳn là mang về.
Anh về nhà lúc tám giờ tối, không ăn, ngồi ở ban công nhìn ra thành phố.
Lúc chín giờ, cô ra ban công bên kia với ly sữa nóng. Nhìn sang, thấy anh ngồi trong tối — anh không bật đèn ban công.
— Anh ổn không? — Cô hỏi nhẹ.
— Một ngày nặng. Không phải không ổn, chỉ là nặng.
Cô im lặng. Không hỏi thêm, không đề nghị giúp đỡ. Cô chỉ kéo ghế ra ngồi bên kia vách ngăn, với ly sữa nóng của mình.
Họ ngồi như vậy trong im lặng — hai người, hai bên vách ngăn thấp, thành phố bên dưới vẫn chạy.
Sau khoảng nửa tiếng, anh nói: — Cảm ơn cô ngồi đây.
— Tôi không làm gì.
— Cô ở đây. Đó là điều anh cần tối nay.
Khuê nhìn anh qua khoảng tối. — Anh dạy tôi điều đó. Đôi khi chỉ cần có người ở gần mà không cần làm gì.
— Tôi không nhớ mình nói điều đó.
— Anh không nói bằng lời. Anh làm vậy mấy lần với tôi rồi.
Hạo Nhiên im lặng. Rồi: — Cô để ý.
— Anh để ý tôi, tôi để ý anh. Công bằng.
Anh nhìn cô — nhìn qua bóng tối và ánh đèn thành phố hắt lên, nhìn người phụ nữ đang ngồi bên kia vách ngăn với ly sữa nóng trên tay, người đã dọn vào căn hộ bên cạnh lúc hai giờ sáng và chưa bao giờ đề nghị nhiều hơn mức anh sẵn sàng nhận.
— Khuê, — anh nói.
— Gì?
— Tôi nghĩ tôi rất vui vì hôm đó cô dọn vào lúc hai giờ sáng.
Cô im lặng một lúc dài. Rồi: — Tôi cũng vậy. Dù lúc đó tôi không biết sẽ nghĩ vậy.
— Bây giờ biết rồi.
— Bây giờ biết rồi.
Họ ngồi thêm một tiếng nữa trong đêm, không nói thêm gì lớn hơn, không cần nói thêm gì lớn hơn. Thành phố chạy bên dưới, đèn đường vàng, tiếng xe thưa dần.
Khi Khuê đứng dậy về, cô dừng lại ở cửa ban công của mình. — Ngủ ngon nhé, anh Hạo Nhiên.
— Cô cũng vậy.
— Lần này tôi nghĩ tôi sẽ ngủ được.
Anh nhìn theo cô vào phòng, đèn ban công của cô tắt. Anh ngồi thêm một lúc nữa một mình.
Đêm đó, lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh ngủ trước hai giờ sáng.