Chương 9: Cuộc Gọi Về Đà Nẵng Và Điều Cô Nhìn Thấy
Cập nhật: 6/6/2026
Khuê tình cờ nghe cuộc gọi điện thoại.
Không phải cố tình — cô đang ở ban công của mình, cửa ban công anh để mở, và giọng anh vọng sang theo gió. Cô không nghe lời, chỉ nghe giọng — giọng anh khi nói chuyện với mẹ khác với giọng khi nói chuyện với cô, mềm hơn theo một cách cô không biết tả, nhưng cũng có thứ gì đó giữ lại, không hoàn toàn mở.
Anh nói khoảng mười lăm phút. Rồi cửa ban công đóng lại.
Chiều hôm đó, khi họ gặp nhau ở hành lang tòa nhà, cô hỏi: — Anh vừa nói chuyện với mẹ?
— Ừ. Hàng tuần.
— Anh nói ổn hơn thực tế không?
Anh dừng lại. — Cô nghe à?
— Không nghe lời, nghe giọng. Giọng anh khi nói với mẹ có thứ gì đó khác.
— Khác thế nào?
— Như người đang chọn từng chữ để không làm người nghe lo.
Hạo Nhiên nhìn cô. Rồi nhìn xuống. — Cô quan sát tốt.
— Tôi học từ anh.
— Tôi không dạy cô điều đó.
— Anh dạy bằng cách làm. — Cô bước cạnh anh về hướng thang máy. — Anh có bao giờ kể với mẹ anh thật không?
— Đôi khi. Khi chuyện không quá nặng.
— Còn khi quá nặng?
— Tôi tự xử lý. Hoặc nói với đồng nghiệp tin cậy.
— Hoặc ngồi ban công lúc hai giờ sáng.
Anh nhìn cô với vẻ mặt hơi ngạc nhiên — cô biết nhiều về anh hơn anh nhận ra mình đã kể. — Ừ. Hoặc vậy.
— Anh Hạo Nhiên, tôi muốn nói thứ gì đó và anh có thể không đồng ý.
— Nói đi.
— Anh giỏi chăm sóc người khác. Nhưng anh không hay để người khác chăm sóc lại anh. Không phải vì anh không muốn — tôi nghĩ anh muốn. Mà vì anh không quen. Hoặc vì anh chưa tin đủ để thử.
Thang máy đến. Họ bước vào. Cửa đóng.
— Cô nói đúng, — anh nói sau một lúc. — Không phải tôi không đồng ý.
— Anh đồng ý nhưng không biết phải làm gì với điều đó.
— Đúng.
— Thì không cần làm gì ngay. — Cô nhìn thẳng lên số tầng hiển thị. — Chỉ cần để tôi thỉnh thoảng chăm sóc lại, theo cách nhỏ. Không phải vì anh cần, mà vì tôi muốn.
Thang máy dừng. Cửa mở.
Hạo Nhiên bước ra, dừng lại ở hành lang, quay lại nhìn cô vẫn đứng trong thang máy.
— Khuê.
— Gì?
— Cám ơn cô nói điều đó.
— Cảm ơn anh nghe.
Cửa thang máy đóng lại giữa họ. Anh đứng ở hành lang một mình, và cảm thấy thứ gì đó trong ngực nhẹ hơn một chút — không nhiều, nhưng đủ để nhận ra.