Cuối tháng thứ ba, dự án của Khuê bước vào giai đoạn thi công nặng nhất — cô bận hơn, về muộn hơn, buổi sáng đôi khi không ra ban công vì đã lên xe từ sáu giờ.
Hạo Nhiên không nói gì về điều đó. Nhưng anh bắt đầu để sẵn cà phê pha sẵn vào bình giữ nhiệt trước cửa nhà cô vào những sáng anh dậy trước cô ra đi.
Cô nhắn tin lần đầu tiên khi phát hiện: Anh để cà phê trước cửa tôi.
Tôi pha nhiều theo thói quen.
Anh pha một mình mà pha nhiều.
Thói quen khó giải thích.
Cô không nhắn thêm. Nhưng bình giữ nhiệt được trả về trước cửa nhà anh, rửa sạch, và lần sau cô để lại một cái bánh nhỏ bên cạnh.
Họ trao đổi qua đồ vật nhiều hơn qua lời, trong giai đoạn cô bận nhất — và Hạo Nhiên nhận ra rằng đây là ngôn ngữ anh không hay dùng với người khác, nhưng với cô thì tự nhiên.
Một tối cuối tháng, cô gõ cửa lúc chín giờ. Trông mệt nhưng không phải mệt chán nản — mệt của người vừa làm được nhiều thứ hơn tưởng.
— Họ đổ bê tông xong tầng một hôm nay, — cô nói ngay khi anh mở cửa. — Tôi đứng xem hai tiếng. Không thể về sớm hơn.
— Vào đi. Tôi vừa nấu cơm.
— Anh nấu cơm à?
— Tôi hay quên nấu cơm. Hôm nay không quên.
Cô nhìn anh một giây rồi bước vào. Họ ăn tối trong bếp, cô kể về tiến độ thi công, anh nghe và hỏi những câu hỏi của người không biết kỹ thuật nhưng quan tâm đến quá trình. Cô ăn nhiều hơn cô tính, vì cô đã quên ăn trưa và bây giờ mới nhớ ra.
Sau bữa tối, họ ra ban công. Không phải bên này hay bên kia — lần đầu tiên, họ ra ban công nhà anh cùng nhau, đứng cạnh nhau nhìn xuống thành phố.
Không có vách ngăn thấp giữa hai người nữa. Chỉ là anh và cô và thành phố bên dưới.
— Phần khó nhất của dự án là gì? — Anh hỏi.
— Phần tôi hay lo nhất là không gian chuyển tiếp — cái ngưỡng cửa cộng đồng mình bàn hôm đó. Tôi không biết nó có hoạt động không khi người ta thật sự sống trong đó.
— Cô thiết kế cho người, không phải cho bản vẽ. Nó sẽ hoạt động vì cô hiểu người.
— Anh tin tôi hơn tôi tin mình.
— Tôi thấy cô làm việc. Dễ tin hơn.
Khuê quay sang nhìn anh — đứng cạnh nhau trên ban công, thành phố bên dưới, gió nhẹ tháng Giêng.
— Hạo Nhiên, — cô nói, lần đầu tiên không gọi "anh" trước tên.
— Gì?
— Tôi đang học cách không thu mình. — Cô nhìn thẳng vào anh. — Và tôi nghĩ một phần lý do tôi học được là vì anh ở đây.
Anh nhìn cô. Không nói ngay — không phải vì không có gì để nói, mà vì thứ đang hình thành trong anh cần một nhịp để ra thành lời đúng cách.
— Khuê, — anh nói cuối cùng, — tôi nghĩ mình cần nói thứ gì đó với cô. Nhưng tôi cần thêm thời gian để nói đúng cách.
— Thời gian bao lâu?
— Không lâu. Chỉ là... tôi muốn nói khi chắc chắn hơn một chút.
Cô nhìn anh một lúc. Rồi gật đầu — gật đầu theo cái cách cô hay làm khi nhận được thứ gì đó thật và đang giữ cẩn thận.
— Tôi chờ được, — cô nói.
— Tôi biết.
Họ đứng thêm một lúc trên ban công, trong gió tháng Giêng, thành phố bên dưới không biết nó đang làm nền cho thứ gì đang từ từ hình thành phía trên.
Khi Khuê về nhà, anh đứng lại một mình và nhìn cánh cửa 1202 đóng lại.
Anh nghĩ: tôi đã sống cạnh cô ba tháng. Tôi biết tiếng bước chân của cô, biết giờ cô dậy, biết cô vẽ bằng tay trái khi suy nghĩ và tay phải khi đã quyết định. Tôi biết cô mạnh theo cách cô không hay nhận ra, và dễ tổn thương theo cách cô cố không để lộ.
Và tôi muốn tiếp tục biết.
— Hết Phần 1 — Phần 2 sẽ tiếp tục câu chuyện của Hạo Nhiên và Khuê —