
Nguyễn Minh Quân trọng sinh về tuổi 18, mang theo ký ức của một kiếp người mất đi người anh yêu, và dùng 5 năm chuẩn bị để lần này không im lặng nữa.

Nhà tâm lý Hạo Nhiên và kiến trúc sư Khuê — hai người sống một mình theo những cách khác nhau — dần học cách ở gần nhau qua vách ngăn ban công thấp, những ly trà lúc hai giờ sáng, và những câu hỏi không bắt nhau phải ổn.

"Cô ấy từng nghĩ mất tất cả là tận cùng của thế giới. Hóa ra đó chỉ là điểm khởi đầu."

Điều tra viên Trần Minh Anh được phái vào tập đoàn Minh Khải để điều tra tổng tài Nguyễn Minh Khải — nhưng càng đào sâu, cô càng nhận ra mình không biết mình đang điều tra ai, đang làm việc cho ai, và ai mới thực sự là kẻ nguy hiểm.

Tình cảm của Khải Minh và Bảo Châu lớn lên không qua những khoảnh khắc kịch tính mà qua những thứ bé nhỏ: ly cà phê đúng vị, hộp cháo trước cửa, buổi sáng không cần lý do.

Lần trước chúng ta chết vì tin người. Lần này — không ai có thể lợi dụng chị em ta nữa.

Đỗ Khánh Vy tỉnh dậy với ba ngày mất ký ức và một lời nhắn tự gửi "đừng tin Hùng," chỉ để phát hiện sự thật về cái chết của bố mình mười hai năm trước và nhận ra đồng nghiệp cô tin tưởng nhất chính là người giữ chìa khóa cho bí mật đó.

Khi đã có nhau, Minh Quân học rằng bảo vệ người mình yêu không phải là tự quyết định một mình — mà là cùng nhau đối mặt với tất cả.

Cả hai đều giả — và cả hai đều biết — nhưng không ai nói trước.

Biên tập viên hai mươi tám tuổi nhận bản thảo từ nhà văn năm mươi mốt tuổi chưa bao giờ xuất bản — và thứ Tư hàng tuần ở quán cà phê góc Đinh Tiên Hoàng dần trở thành thứ không ai tuyên bố nhưng cả hai đều giữ lại.

Hành trình của Hải An và Minh Tuấn từ hai người xa lạ bị đặt vào một hôn nhân không ai muốn, đến khi cả hai nhận ra thứ họ xây được trong tám tháng còn thật hơn nhiều thứ bắt đầu bằng tình yêu.

"Thành công không phải là lúc cô ngước nhìn lên. Mà là lúc cô nhận ra mình đã đứng ở nơi mình muốn từ lúc nào."