
Tuấn Anh bước vào giảng đường 3B và phát hiện chỗ ngồi quen thuộc của mình đã bị chiếm. Người ngồi đó là một cô gái lạ — cho đến khi họ nhìn nhau và nhận ra nhau sau mười lăm năm. Cô chính là Minh Linh, người bạn cùng bàn hồi lớp ba hay cho anh mượn bút chì màu. Sau vài câu đối đáp hài hước về chỗ ngồi và chiếc thẻ nhân viên dính cà phê, cả hai ngồi xuống cạnh nhau như thể thời gian chưa từng trôi qua. Trong giờ học, một mảnh giấy nhỏ lén chuyền tay — câu hỏi về cái tật quên bút hồi nhỏ — khơi lại sợi dây kết nối tưởng đã đứt từ lâu. Tan học, không ai rủ ai, nhưng cả hai đều đói và cùng rẽ vào quán cơm gà đầu hẻm. Mười lăm năm xa cách bắt đầu thu nhỏ lại trong một bữa trưa bình thường.
Người Ngồi Cạnh Em Ở Giảng Đường 3B
Bữa Trưa Đầu Tiên Và Mười Lăm Năm Bỏ Lỡ
Dự Án Nhóm Và Nghệ Thuật Không Nhường Nhau
Buổi Tối Mưa Và Một Cuốn Sách Cũ
Thứ Bảy Và Tiệm Chè Góc Phố
Điều Anh Không Nói Và Điều Cô Đã Biết
Buổi Chiều Anh Thấy Cô Khác Đi
Chuyện Của Năm Lớp Ba Mà Anh Không Nhớ
Năm Cuối Và Những Thứ Sắp Thay Đổi