Tuấn Anh có một quy tắc khi chọn chỗ ngồi trong giảng đường: không ngồi đầu, không ngồi cuối, không ngồi cạnh ổ cắm điện vì người cần sạc máy tính thường hay hỏi chuyện. Chỗ lý tưởng là hàng thứ ba từ cửa ra vào, vị trí thứ hai từ phải sang — đủ gần để thầy nghĩ mình chú ý, đủ xa để không bị gọi lên bảng.
Bốn năm đại học, chiến thuật này chưa bao giờ thất bại.
Cho đến sáng thứ Hai đầu năm ba, khi anh bước vào giảng đường 3B của khoa Kinh tế và nhận ra chỗ ngồi quen thuộc của mình đã có người chiếm.
Anh dừng lại ở cuối hàng ghế, nhìn vào. Người đó là một cô gái tóc buộc cao, đang cúi xuống lục ba lô với vẻ mặt cực kỳ tập trung như thể đang tìm một thứ quan trọng bậc nhất thế gian. Trên bàn trước mặt cô: một hộp bút chì màu, một quyển sổ tay dày cộm dán đầy sticker mèo, và một chiếc khăn tay thêu chữ TML ở góc.
Tuấn Anh nhìn ba thứ đó. Nhìn lại cô gái. Nhìn lại ba thứ đó.
Rồi anh ngồi xuống chỗ bên cạnh — chỗ thứ ba từ phải sang, không phải vị trí lý tưởng — và đặt cặp xuống.
Cô gái ngẩng đầu lên.
Họ nhìn nhau.
Mười lăm năm. Mười lăm năm kể từ lần cuối cùng họ ngồi cạnh nhau — hồi đó là bàn gỗ cũ trong lớp 3A trường tiểu học Nguyễn Du, và cô bé ngồi cạnh anh tên là Minh Linh, hay khóc khi bị thầy phạt chép bài và hay cho anh mượn bút chì màu khi anh quên.
— Tuấn... Anh? — Cô hỏi, giọng hơi vỡ ở giữa tên, như người không chắc mình có đang nhìn đúng không.
— Minh Linh, — anh nói. Không phải câu hỏi.
Im lặng kéo dài đúng bốn giây. Đủ lâu để cả hai xử lý rằng đây không phải giấc mơ, không phải nhầm người, và mười lăm năm vừa rồi thực sự đã xảy ra.
— Em... cũng học khoa Kinh tế à? — Anh hỏi, câu đầu tiên nghĩ ra được.
— Ừ. — Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống bàn, rồi nhìn lên lại. — Anh... cao hơn hồi xưa.
— Cô cũng vậy.
— Em là con gái, cao lên là chuyện bình thường.
— Tôi cũng là người, cao lên cũng là chuyện bình thường.
Cô nhìn anh thêm một giây, rồi bật cười — một tiếng cười nhỏ, bất ngờ, như không kịp giữ lại. Anh cũng cười theo, dù không rõ mình cười vì điều gì.
Thầy giáo bước vào. Cả giảng đường đứng dậy chào. Tuấn Anh và Minh Linh ngồi xuống, lần này cạnh nhau, trong một giảng đường mới — nhưng cái cảm giác kỳ lạ từ ba mươi năm trước, hồi còn học lớp ba, của việc có người quen ngồi bên cạnh, vẫn còn y nguyên.
Hai mươi phút sau, trong lúc thầy đang giải thích về cung cầu thị trường, một mảnh giấy nhỏ trượt sang bàn anh.
Anh vẫn hay quên bút không?
Tuấn Anh nhìn xuống tờ giấy. Nhìn sang cô. Cô đang nhìn thẳng lên bảng, mặt hoàn toàn vô cảm.
Anh viết lại:
Không. Giờ tôi quên sạc điện thoại.
Tờ giấy trượt trở lại. Một lúc sau, lại trượt sang:
Vẫn thế.
Lần này anh không trả lời. Nhưng anh giữ tờ giấy đó trong túi áo suốt cả ngày, không biết tại sao.