Họ ra trường vào tháng Sáu, dưới một bầu trời mùa hè xanh và hơi oi.
Buổi lễ tốt nghiệp kết thúc lúc mười một giờ trưa. Gia đình chụp ảnh, bạn bè ôm nhau, mọi người hứa hẹn giữ liên lạc theo cái cách người ta hay hứa vào những ngày đặc biệt.
Tuấn Anh và Minh Linh chụp một tấm ảnh cùng nhóm, một tấm ảnh chỉ hai người — không phải vì ai yêu cầu, chỉ vì Phương đẩy điện thoại vào tay anh và nói "chụp đi, hiếm lắm mà" — rồi đi ăn trưa với gia đình mỗi người.
Buổi tối, anh nhắn tin: Cô ổn không?
Cô nhắn lại: Ổn. Hơi bâng khuâng. Anh?
Cũng vậy.
Bình thường thôi. Mình vừa kết thúc một thứ.
Và bắt đầu thứ khác.
Cô không trả lời ngay. Anh tưởng cô ngủ. Rồi một lúc sau:
Ừ. Bắt đầu thứ khác.
Tháng Bảy, Tuấn Anh bắt đầu đi làm toàn thời gian.
Văn phòng ở tầng mười lăm, view nhìn ra sông, bàn làm việc có đủ không gian cho hai màn hình và một cây xương rồng nhỏ mà anh mua vì đọc được ở đâu đó rằng xương rồng không cần tưới nhiều.
Tuần đầu tiên, anh khám phá ra rằng:
Một, căn tin tầng ba có cơm gà ngon hơn dự kiến.
Hai, đồng nghiệp bàn bên trái của anh hay nghe nhạc không có tai nghe.
Ba, hành lang tầng mười lăm lúc bảy giờ tối rất vắng và rất yên.
Và bốn — điều quan trọng nhất — thiếu người ngồi đối diện thật sự khác.
Không phải thiếu theo nghĩa anh không làm việc được. Anh làm được, vẫn hiệu quả, vẫn đúng deadline. Chỉ là giờ ăn trưa không có ai trao đổi về báo cáo và kết thúc bằng chuyện hoàn toàn khác, và buổi tối làm thêm giờ không có ai đẩy kẹo chanh sang bàn khi anh không tập trung.
Anh nhắn tin cho cô mỗi tối. Không phải tin nhắn dài — thường chỉ: hôm nay ăn gì, hôm nay thế nào. Cô trả lời mỗi lần, nhiều lúc dài hơn câu hỏi.
Tháng Tám, cô nhận việc tại một công ty truyền thông, vị trí content strategist, văn phòng ở quận 3.
— Gần anh không? — Anh hỏi.
— Không gần lắm. Nhưng không xa.
— Cô thứ Bảy rảnh không?
— Rảnh. Tại sao?
— Tiệm chè vẫn mở.
Cô không trả lời ngay. Rồi:
Chín giờ sáng nhé. Đừng trễ.
Tôi không bao giờ trễ.
Anh hay trễ hồi đại học.
Đó là phiên bản cũ.
Phiên bản mới được mấy tháng rồi?
Được đúng từ hôm nay.
Anh nghe tiếng cô cười qua màn hình — không phải thật sự nghe, nhưng đọc tin nhắn anh biết cô đang cười.
Sáng thứ Bảy, Tuấn Anh đến tiệm chè lúc tám giờ năm mươi lăm.
Cô đã ngồi ở bàn góc. Trên bàn: hai ly đã được gọi sẵn — chè thái và chè bưởi, đúng thứ họ hay gọi.
— Em đến sớm, — anh nói ngồi xuống đối diện cô.
— Anh cũng đến sớm.
— Ai đặt chè?
— Em. Nhưng anh trả tiền.
— Vì sao?
— Vì em đến sớm hơn.
Anh nhìn cô, rồi nhìn hai ly chè, rồi lấy ví ra. — Logic này không đúng.
— Đúng với em.
Anh trả tiền mà không tranh luận thêm.
Họ ngồi trong tiệm chè quen thuộc, dưới ánh đèn vàng và tiếng nhạc cũ vọng ra từ trong. Nắng sáng lọc qua rèm vải, đổ xuống bàn thành những ô vuông nhạt như mọi lần trước.
Nhưng lần này có điều gì đó khác — không rõ ràng, không thể chỉ ra bằng lời, chỉ là: nhẹ hơn. Như người đã đi một quãng đường dài rồi được ngồi xuống ở đúng nơi mình cần ngồi.
— Cô thích công việc mới không? — Anh hỏi.
— Tuần đầu hơi ngợp. Nhưng em nghĩ sẽ ổn.
— Cô luôn ổn.
— Anh luôn nói thế.
— Vì luôn đúng.
Cô nhìn anh với cái nhìn vừa quen vừa mới — quen vì anh đã thấy nó hàng trăm lần, mới vì mỗi lần anh vẫn không hoàn toàn biết trong đó đang chứa thứ gì.
— Anh, — cô nói.
— Gì?
— Em mừng là hồi lớp ba em đã chọn ngồi cạnh anh.
Tuấn Anh nhìn cô. Ngoài cửa sổ, con đường nhỏ buổi sáng thứ Bảy yên tĩnh và sáng trong.
— Tôi cũng vậy, — anh nói. — Dù lúc đó tôi không biết tôi đang được chọn.
— Bây giờ biết rồi.
— Bây giờ biết rồi.
Cô cầm ly chè lên, anh cũng vậy. Không chạm ly, không hô "chúc mừng" — chỉ cùng uống, trong buổi sáng yên bình đó, như thể đây là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Và trong một nghĩa nào đó — nó đúng là vậy.
Có những người bạn gặp một lần rồi mất. Có những người bạn gặp lại sau mười lăm năm và nhận ra: thời gian đã thay đổi nhiều thứ, nhưng không thay đổi được thứ quan trọng nhất — cái cảm giác của người được chọn, và người chọn lại.
Tuấn Anh và Minh Linh đã mất nhau một lần vì không ai biết trước.
Lần này, cả hai đều biết. Và lần này, cả hai đều chọn.