
Nguyễn Minh Quân trọng sinh về tuổi 18, mang theo ký ức của một kiếp người mất đi người anh yêu, và dùng 5 năm chuẩn bị để lần này không im lặng nữa.

Phần 2 là chín tháng tiếp theo của Hạo Nhiên và Khuê — từ buổi sáng họ nói hết những gì cần nói, đến khi học được rằng yêu nhau không phải là mất mình, mà là tìm lại mình trong sự hiện diện của người kia.

Nhà tâm lý Hạo Nhiên và kiến trúc sư Khuê — hai người sống một mình theo những cách khác nhau — dần học cách ở gần nhau qua vách ngăn ban công thấp, những ly trà lúc hai giờ sáng, và những câu hỏi không bắt nhau phải ổn.

Hắn biết từ ngày đầu — và chọn im lặng để bảo vệ

Người viết cáo phó Đinh Phúc Lâm và nhiếp ảnh gia Ngô Bảo Trân — hai người cùng tầng bảy, cùng nghề lưu giữ điều đã qua — dần nhận ra rằng người bổ sung cho mình tốt nhất đôi khi ngồi ngay phòng kế bên.

Nhân vật nữ chính Lâm Hy mạnh mẽ, không cần được cứu — cô chọn yêu vì muốn, không vì yếu đuối.

Người đến chữa lành vết thương ta, lại trở thành nơi ta muốn về mãi mãi.

Khi đã có nhau, Minh Quân học rằng bảo vệ người mình yêu không phải là tự quyết định một mình — mà là cùng nhau đối mặt với tất cả.

Cả hai đều giả — và cả hai đều biết — nhưng không ai nói trước.

Biên tập viên hai mươi tám tuổi nhận bản thảo từ nhà văn năm mươi mốt tuổi chưa bao giờ xuất bản — và thứ Tư hàng tuần ở quán cà phê góc Đinh Tiên Hoàng dần trở thành thứ không ai tuyên bố nhưng cả hai đều giữ lại.