
Phần 2 mở ra bốn ngày sau khoảnh khắc cuối Phần 1 — Hạo Nhiên gõ cửa lúc bảy giờ sáng thứ Bảy, nói thẳng rằng anh muốn ở gần cô theo nghĩa nhiều hơn hàng xóm, và Khuê nói lại rằng cô cũng vậy — rằng cô đang học không thu mình, và anh là người cô ít muốn thu mình nhất từ rất lâu. Những tháng tiếp theo không phải hành trình hoàn hảo — có buổi tối anh về nhà sau ca nặng và cần cô chỉ ngồi bên cạnh không hỏi gì, có chuyến về Đà Nẵng khi anh lần đầu kể thật với mẹ thay vì nói ổn hơn thực tế, có buổi chiều ở công trình hoàn thành khi cô khóc lần đầu trước mặt anh và nói điều quan trọng nhất cô từng nói với anh. Khi anh nói "tôi nghĩ tôi yêu cô" vào một buổi chiều bình thường ở bàn bếp, cô không bị bất ngờ — cô đã biết, và đã chờ mình đủ dũng cảm để nói lại mà không sợ nó làm cô mất mình. Cô đưa anh đi cùng khi đưa bố đi khám — điều cô chưa bao giờ để ai đi cùng vào những buổi như vậy — và ông bố kiệm lời nói "cảm ơn" với anh, điều Khuê nói có nghĩa hơn vẻ ngoài rất nhiều. Câu chuyện khép lại bằng buổi sáng thứ Ba thường ngày — trứng chiên, bánh mì, kế hoạch tối ai mua đồ ai nấu — và Hạo Nhiên đứng ở cửa nhìn theo cô ra thang máy, nghĩ rằng thứ quan trọng không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng hành động lớn: đôi khi chỉ cần một ly trà đúng lúc, và sẵn lòng ở lại.
Câu Chưa Nói Và Buổi Sáng Sau Đó
Ngày Đầu Tiên Của Thứ Chưa Có Tên
Lần Đầu Tiên Cô Thấy Anh Không Ổn Thật Sự
Chuyến Về Đà Nẵng Và Điều Anh Kể Với Mẹ
Dự Án Hoàn Thành Và Điều Cô Khóc
Lần Đầu Tiên Anh Ngủ Lại
Điều Anh Nói Đủ
Người Bạn Biết Trước Và Điều Không Cần Giải Thích