Khu dân cư hoàn thành vào tháng thứ sáu.
Không phải hoàn thành theo nghĩa đã có người ở — hoàn thành theo nghĩa thi công xong, nghiệm thu xong, và buổi chiều hôm đó Khuê lái xe ra ngoại thành lần cuối để nhìn toàn bộ công trình đứng đó trước khi bàn giao.
Cô rủ anh đi cùng.
Họ đến lúc chiều muộn, ánh sáng vàng đổ dài qua những mái nhà và hàng cây còn non. Khu dân cư nhỏ — mười hai căn, vườn chung, con đường đi bộ nối các nhà, và ở giữa là khoảng không gian chuyển tiếp mà cô đã suy nghĩ nhiều nhất.
Hạo Nhiên đứng ở ngưỡng cửa cộng đồng — cái mái che, những chiếc ghế đá, cây xanh mới trồng còn nhỏ — và nhìn quanh.
— Đúng như cô vẽ, — anh nói.
— Đúng hơn tôi vẽ một chút. — Cô đứng cạnh anh. — Hôm nay thợ trồng cây xong, tôi không dự kiến nó trông tốt đến vậy khi còn nhỏ.
— Cây sẽ lớn.
— Ừ. Và người ta sẽ ngồi dưới bóng cây này. — Cô nhìn quanh. — Người ta sẽ dừng lại ở đây khi về nhà. Sẽ gặp hàng xóm ở đây. Sẽ để con mình chơi ở đây. — Giọng cô đổi khác một chút. — Tôi thiết kế cái này nhưng tôi sẽ không bao giờ thấy nó được dùng theo cái cách tôi tưởng tượng.
— Không cần thấy để biết nó sẽ xảy ra.
Cô im lặng. Rồi: — Anh Hạo Nhiên, anh có bao giờ nghĩ đến điều đó trong công việc không? Rằng anh đồng hành với người ta qua giai đoạn khó, rồi họ rời đi, và anh không thấy họ ổn theo cách anh tưởng tượng?
— Hay nghĩ. Đó là một trong những phần khó nhất.
— Sao anh vẫn làm?
— Vì giai đoạn đó có ý nghĩa dù tôi không thấy kết quả. Và vì đôi khi người ta quay lại kể — không phải vì họ cần, mà vì họ muốn tôi biết.
Khuê nhìn ra khoảng không gian chuyển tiếp một lúc dài. Rồi mắt cô đỏ lên — không khóc, nhưng ở ngưỡng cửa của khóc.
— Tôi không biết tôi cần nghe câu đó, — cô nói khẽ.
Anh không nói gì. Anh chỉ đứng cạnh cô, vai sát vai, nhìn ra cùng hướng cô nhìn.
Một lúc sau, giọt nước mắt đầu tiên rơi — không phải khóc to, chỉ là mắt không giữ được nữa. Cô không lau đi.
— Ba năm, — cô nói. — Tôi nghĩ về dự án này ba năm trước khi bắt đầu. Và bây giờ nó đứng đây.
— Nó đứng đây vì cô làm việc tốt.
— Không chỉ mình tôi.
— Nhưng tầm nhìn là của cô. Không gian chuyển tiếp là của cô. Người ta sẽ sống trong ý tưởng của cô mà không biết đó là ý tưởng của ai — và điều đó không làm nó kém giá trị.
Khuê quay sang nhìn anh — mắt ướt, mặt bình thản theo cái cách của người đang khóc mà không cần che giấu.
— Anh Hạo Nhiên, tôi muốn nói thứ gì đó.
— Nói đi.
— Tôi biết tôi đang học không thu mình. Và tôi muốn anh biết rằng anh là người tôi không muốn thu mình với nhất trong rất nhiều năm. — Cô nhìn thẳng vào anh. — Điều đó có nghĩa gì với anh thì tôi không biết. Nhưng tôi muốn anh nghe.
Hạo Nhiên nhìn cô — đứng giữa công trình vừa hoàn thành của mình, mắt ướt, nói điều quan trọng nhất cô nói với anh từ trước đến nay theo cái cách đơn giản và thật.
— Nó có nghĩa là mọi thứ, — anh nói.
Cô gật đầu. Lau mắt. Quay lại nhìn ra khoảng không gian chuyển tiếp.
Họ đứng đó cho đến khi ánh sáng chiều tắt dần và bóng tối nhẹ của đầu đêm bắt đầu đổ xuống khu dân cư nhỏ chưa có người ở.