Tháng thứ năm, Hạo Nhiên về Đà Nẵng thăm mẹ.
Lần này không phải chuyến về Tết — chỉ là anh nhìn lịch và nhận ra đã hơn một năm kể từ lần cuối về, và điều đó không ổn.
Khuê hỏi anh tối trước khi đi: — Anh sẽ nói ổn hơn thực tế không?
— Có lẽ. Theo thói quen.
— Anh có thể thử không nói vậy lần này không?
Anh nhìn cô. — Cô đang giao bài tập cho tôi.
— Tôi đang hỏi thật. — Cô nhìn lại anh. — Anh dạy tôi không thu mình. Tôi nghĩ với mẹ anh cũng vậy — không phải kể hết, chỉ là đừng kể ít hơn thực tế quá nhiều.
Hạo Nhiên im lặng. Rồi: — Tôi sẽ thử.
Anh về Đà Nẵng ba ngày. Mẹ anh sáu mươi ba tuổi, tóc đã bạc nhiều, sống một mình trong căn nhà phố cũ từ khi bố anh mất năm năm trước. Bà hay hỏi anh ăn đủ không, ngủ đủ không, có ai chăm không — những câu hỏi mà bình thường anh trả lời "ổn" theo phản xạ.
Lần này, buổi tối thứ hai, ngồi ở bàn ăn sau bữa tối, mẹ hỏi: — Con có ai chưa?
Anh ngừng uống nước. Nghĩ đến bài tập Khuê giao. Rồi nói thật: — Có người con nghĩ đến nhiều. Chưa chính thức, nhưng... quan trọng.
Mẹ anh nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên — không phải ngạc nhiên vì thông tin, mà ngạc nhiên vì anh nói thật thay vì "ổn."
— Cô ấy tốt không? — Mẹ hỏi.
— Tốt. Và khó theo cái cách khiến mình muốn cố.
— Khó như thế nào?
— Bà ấy đã từng thu mình lại vì người khác. Bây giờ đang học không làm vậy. — Anh nhìn xuống bàn. — Con muốn là người bà ấy không cần thu mình với.
Mẹ anh im lặng một lúc. Rồi đặt tay lên tay anh. — Con nói điều đó với bà ấy chưa?
— Một phần.
— Nói hết đi. — Bà nhìn anh. — Mẹ biết con hay giữ lại. Từ hồi nhỏ con đã vậy — nghĩ nhiều hơn nói. Nhưng người ta không đọc được suy nghĩ của con, và người đáng nghe thì đáng nghe hết.
Hạo Nhiên nhìn mẹ. Bà sáu mươi ba tuổi và vẫn nhìn thấy điều bà luôn nhìn thấy ở anh từ khi còn nhỏ — cái xu hướng giữ lại nhiều hơn chia sẻ.
— Con đang học, — anh nói.
— Tốt. Học muộn còn hơn không học.
Đêm đó anh nhắn tin cho Khuê: Tôi đã thử. Không ổn hơn thực tế lần này.
Cô nhắn lại gần ngay: Cảm giác thế nào?
Nhẹ hơn bình thường.
Thấy chưa.
Cô có thể không nói "thấy chưa" không.
Không.
Anh nhìn điện thoại và mỉm cười trong bóng tối phòng ngủ nhà mẹ — căn phòng anh đã ngủ từ hồi học cấp hai, với tấm poster cũ còn dính ở góc tường và mùi gỗ cũ quen thuộc.
Tôi kể mẹ nghe về cô. Một phần.
Bà ấy nói gì?
Bà nói tôi nên nói hết với người đáng nghe.
Khoảng lặng vài phút. Rồi: Bà ấy đúng.
Tôi biết. Đang học.
Ngủ ngon nhé. Nhớ ăn sáng trước khi về.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần phòng ngủ cũ, và nghĩ rằng có những thứ người ta mang theo từ nhà đi ra thế giới — và có những thứ thế giới gửi về lại để điền vào chỗ trống.