Tháng thứ bảy, Hạo Nhiên nói hết.
Không phải trong một buổi tối kịch tính — trong một buổi chiều bình thường, họ đang ngồi ở bàn bếp nhà anh, cô đang xem lại bản vẽ dự án mới, anh đang đọc tài liệu chuyên môn, và anh nhớ đến câu mẹ nói.
Anh đặt tài liệu xuống.
— Khuê.
— Gì? — Cô không ngẩng đầu, vẫn nhìn bản vẽ.
— Tôi muốn nói hết thứ tôi chưa nói.
Lần này cô ngẩng đầu lên. Nhìn anh.
— Tôi nghĩ tôi yêu cô, — anh nói. — Không phải nghĩ theo nghĩa chưa chắc. Nghĩ theo nghĩa đã biết một thời gian nhưng muốn đợi đúng lúc để nói. Và tôi nhận ra không có "đúng lúc" — chỉ có lúc mình sẵn sàng nói thật.
Khuê im lặng.
— Tôi biết cô đang học không thu mình. Tôi biết cô cần thời gian và không gian để tin rằng người mình ở cạnh không bắt mình thu mình. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Tôi không vội. Tôi không cần cô nói lại ngay. Tôi chỉ cần cô biết.
Im lặng kéo dài đủ để anh không chắc mình nói đúng thời điểm.
Rồi Khuê đặt bút chì xuống. Đẩy bản vẽ sang một bên. Và nhìn anh theo cái nhìn không giữ lại gì.
— Hạo Nhiên, — cô nói, — tôi đã yêu anh từ lâu hơn tôi dám thừa nhận với mình. Tôi biết điều đó từ buổi chiều ở công trình — khi anh đứng cạnh tôi và không cần tôi phải ổn. — Cô dừng lại. — Và tôi sợ. Không phải sợ anh. Sợ bản thân tôi sẽ lại bắt đầu thu mình mà không biết.
— Tôi sẽ nói với cô khi tôi thấy cô đang làm vậy.
— Và nếu tôi không nghe?
— Thì tôi nói lại. Và nếu cô vẫn không nghe, tôi hỏi cô tại sao. — Anh nhìn cô. — Chúng ta đã nói chuyện thật với nhau từ tháng đầu tiên. Tôi không thấy lý do điều đó thay đổi.
Khuê im lặng, mắt không rời anh.
— Anh không hứa mọi thứ sẽ dễ, — cô nói.
— Không hứa. Hứa rằng tôi sẽ ở đây và thật với cô.
— Đó là đủ chưa?
— Với tôi thì đủ hơn nhiều thứ khác.
Cô nhìn anh thêm một lúc — nhìn theo cái nhìn của người đang quyết định thứ gì đó quan trọng và biết đó là quyết định đúng nhưng vẫn cần một nhịp để bước qua.
Rồi cô nói: — Tôi yêu anh. Đủ để nói thật câu đó mà không sợ nó thay đổi thứ gì giữa chúng ta theo hướng xấu.
— Nó không thay đổi theo hướng xấu.
— Tôi biết. Đó là lý do tôi nói được.
Họ ngồi ở bàn bếp nhà anh, bản vẽ bị gạt sang một bên, tài liệu chuyên môn bị bỏ quên, buổi chiều thành phố bên ngoài tiếp tục không biết rằng phía trên đây có hai người vừa nói hết những gì cần nói.
Anh đặt tay lên tay cô — nhẹ, như mọi thứ anh làm: không vội, không ép, chỉ là ở đó.
Cô lật tay lại, đan ngón tay vào tay anh.
Đó là đủ. Đơn giản và đủ.