Họ không đặt tên cho thứ đang xảy ra giữa hai người.
Không phải vì sợ đặt tên sai — mà vì cả hai đều cảm thấy tên gọi chính thức lúc này sẽ làm nó nặng hơn cần thiết, và thứ họ đang có nhẹ và tự nhiên theo cái cách hiếm gặp mà họ không muốn làm xáo trộn.
Những gì thay đổi: Hạo Nhiên không còn đứng bên này vách ngăn khi muốn nói chuyện — anh gõ cửa nhà cô, hoặc cô gõ cửa nhà anh, và cả hai đi lại giữa hai căn hộ như người có chìa khóa nhà người kia dù không ai đưa chìa khóa.
Những gì không thay đổi: buổi sáng sớm vẫn là của họ — cà phê, nhìn ra thành phố, những câu chuyện không có điểm bắt đầu và kết thúc rõ ràng.
Một tuần sau buổi sáng thứ Bảy, Khuê nói: — Tôi muốn giới thiệu anh với Hà.
— Hà là ai?
— Bạn thân nhất của tôi từ đại học. Cô ấy sống ở Hà Nội. Tuần sau vào thành phố thăm tôi.
— Cô muốn giới thiệu tôi với bạn thân của cô.
— Ừ. — Cô nhìn anh. — Anh thấy kỳ không?
— Không kỳ. Tôi thấy cô tin tưởng tôi đủ để làm vậy.
— Đó là cách anh đọc mọi thứ — qua ý nghĩa phía sau hành động.
— Nghề nghiệp.
— Và bản thân anh. — Cô uống cà phê. — Anh muốn gặp không?
— Muốn.
Hà đến vào tối thứ Sáu — nhỏ người, nói nhiều, và có cái nhìn đánh giá rất nhanh của người đã quen bảo vệ bạn mình. Cô nhìn Hạo Nhiên khi Khuê giới thiệu, đánh giá trong vòng mười giây, rồi quay sang Khuê nói: — Ổn hơn mày tả nhiều.
— Tôi không tả gì, — Khuê nói.
— Đúng vậy. Đó là vấn đề. Mày không tả gì nhưng nói tên anh ấy hai lần trong mỗi cuộc gọi từ tháng rồi đến nay.
Khuê nhìn sang Hạo Nhiên với vẻ mặt của người muốn biến mất. Anh nhìn lại cô với vẻ mặt của người đang cố không cười.
— Anh Hạo Nhiên, — Hà quay sang anh, — mày tôi không hay mở miệng nói thứ mình thật sự cảm thấy trừ khi tin người đó rất nhiều. Anh biết điều đó không?
— Tôi biết, — anh nói thật.
— Tốt. — Hà gật đầu, rõ ràng hài lòng. — Vậy là anh để ý.
Bữa tối ba người kéo dài đến mười một giờ đêm. Hà kể chuyện đại học, Khuê cười những tiếng cười khác với tiếng cười cô hay cười một mình hoặc với anh — tiếng cười của người đang ở giữa ký ức và hiện tại cùng lúc. Hạo Nhiên ngồi nghe nhiều hơn nói, nhưng đặt câu hỏi đúng lúc theo cái cách khiến Hà nhìn anh lần thứ ba và nói: — Anh làm tâm lý đúng nghề.
— Cảm ơn, — anh nói.
— Đó không phải lời khen nghề nghiệp, — Hà nói. — Đó là lời khen con người.
Khi Hà về khách sạn, Khuê và Hạo Nhiên đứng ở cửa tiễn. Cô quay vào trong, dừng lại ở giữa phòng khách nhìn anh.
— Cảm ơn anh tối nay, — cô nói.
— Tôi không làm gì đặc biệt.
— Anh ở đây và là anh. Với tôi đó là đặc biệt.
Anh nhìn cô trong ánh đèn phòng khách của cô — người phụ nữ vừa cười những tiếng cười ký ức và tiếng cười hiện tại, vừa để bạn thân nhất của mình nhìn thấy anh.
— Khuê, — anh nói.
— Gì?
— Hôm nay tốt.
Cô mỉm cười — cái cười nhỏ, thật, không cần giải thích. — Ừ. Hôm nay tốt.