Chương 10: Khoảng Trời Của Hai Người — Và Buổi Sáng Không Bao Giờ Thay Đổi
Cập nhật: 6/6/2026
Chín tháng sau đêm Khuê dọn vào căn hộ 1202 lúc hai giờ sáng, có một buổi sáng mà sau này cả hai đều nghĩ đến khi nghĩ về điều mình có.
Không phải buổi sáng đặc biệt. Chỉ là buổi sáng thứ Ba thường ngày — Khuê có cuộc họp lúc chín giờ, Hạo Nhiên có ca đầu lúc mười giờ, và họ đang ăn sáng ở bàn bếp nhà anh vì tủ lạnh anh có trứng còn tủ lạnh cô thì không.
— Hôm nay anh có ca nặng không? — Cô hỏi trong khi cắt bánh mì.
— Không biết trước. Phụ thuộc người ta mang đến.
— Nếu nặng thì tối về anh nói tôi nghe không?
— Được. Không phải chi tiết — chỉ là nói với cô rằng nặng.
— Đủ rồi. Tôi chỉ muốn biết để ở đây khi anh về.
Hạo Nhiên nhìn cô đang cắt bánh mì với vẻ tập trung không cần thiết cho việc cắt bánh mì — cô hay làm vậy khi đang vừa làm việc tay vừa suy nghĩ điều gì khác. Anh đã học nhận ra điều đó.
— Cô đang nghĩ gì? — Anh hỏi.
— Đang nghĩ về dự án mới. Khách hàng muốn không gian vừa mở vừa riêng tư — lại cái bài toán quen.
— Cô giải được rồi lần trước.
— Lần trước là khu dân cư ngoại thành. Lần này là văn phòng trong thành phố. Khác nhau.
— Nguyên tắc giống nhau. Người ta cần chỗ để vừa gần nhau vừa có không gian của mình.
Cô đặt dao xuống, nhìn anh. — Anh biết không, mỗi lần tôi vướng về thiết kế anh đều nói thứ gì đó đơn giản mà đúng đến mức tôi không hiểu sao mình không nghĩ ra trước.
— Vì cô đang ở trong vấn đề. Tôi đứng bên ngoài nhìn vào.
— Đó là lý do tôi cần anh bên cạnh.
Câu đó nói ra bình thản như câu nói về thiết kế, nhưng không chỉ về thiết kế. Và cả hai đều biết điều đó.
— Cô cần tôi hay cô muốn tôi? — Anh hỏi nhẹ nhàng.
— Câu hỏi hay. — Cô suy nghĩ thật. — Cả hai. Nhưng phần muốn lớn hơn phần cần.
— Đó là câu trả lời tôi muốn nghe.
— Sao?
— Vì cần có thể thay đổi. Muốn thì bền hơn.
Khuê nhìn anh một lúc. Rồi cười — không phải cười nhỏ hay cười lịch sự, mà cười thật, tiếng cười của người không thu mình lại với điều mình đang cảm thấy.
— Anh Hạo Nhiên, anh biết không — từ ngày dọn vào đây đến giờ là chín tháng, và tôi nghĩ chín tháng này là khoảng thời gian tôi ít thu mình nhất từ rất lâu rồi.
— Cô ít thu mình vì cô đang học. Không phải vì tôi.
— Cả hai. — Cô nhìn thẳng vào anh. — Không phải chỉ anh, nhưng có anh làm điều đó dễ hơn.
Anh gật đầu. Không nói "không có gì" hay "anh chỉ ở đây thôi" — những câu đó đúng nhưng không đủ, và anh đang học nói đủ thay vì chỉ nói đúng.
— Cô làm tôi muốn chia sẻ nhiều hơn. — Anh nói. — Không phải vì cô yêu cầu. Vì cô nghe theo cái cách khiến tôi muốn nói.
— Điều đó có nghĩa nhiều với tôi.
— Tôi biết. Đó là lý do tôi nói.
Họ ăn sáng hết, rửa bát, và mỗi người chuẩn bị cho ngày của mình. Trước khi ra cửa, Khuê dừng lại ở ngưỡng cửa.
— Hạo Nhiên, — cô gọi.
— Gì?
— Tối nay anh về trước hay tôi?
— Anh có thể về sớm nếu không có ca muộn.
— Thì anh mua đồ ăn tối. Tôi nấu.
— Cô biết nấu không?
— Biết cơ bản. Không tệ. — Cô mỉm cười. — Anh tin tôi không?
— Tin.
— Thì mua đồ về đi.
Cô ra ngoài. Anh đứng ở cửa nhìn theo, rồi nhìn vào căn hộ của mình — ban công còn hai chiếc ghế, bàn bếp còn hai cái ly chưa rửa, và tiếng cửa thang máy mở rồi đóng từ đầu hành lang.
Anh nghĩ: chín tháng trước có người dọn vào căn hộ bên cạnh lúc hai giờ sáng. Tôi mang ra một ly trà gừng. Đó là tất cả những gì tôi làm — và đó là đủ để bắt đầu.
Thứ quan trọng không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng hành động lớn. Đôi khi chỉ cần một ly trà đúng lúc, và sẵn lòng ở lại.
Anh khóa cửa, xuống thang máy, ra đường trong buổi sáng thứ Ba thường ngày.
Và buổi sáng đó — như nhiều buổi sáng trước và nhiều buổi sáng sau — là khoảng trời của họ. Không ai lấy được, không ai phải nhường ai, chỉ là của cả hai cùng nhau.
— Hết —