
Nguyễn Hải An và Trần Minh Tuấn biết về hôn sự của mình qua tin nhắn từ mẹ — không ai muốn, nhưng cũng không ai có lý do rõ ràng để từ chối, nên họ đồng ý thử với nhau bằng một câu ngắn gọn ở bãi đỗ xe. Tuần đầu tiên chuyển vào sống chung, họ lập ngay một bản quy tắc viết tay gồm bảy điểm — không xâm phạm không gian nhau, không giả vờ hạnh phúc, và quan trọng nhất là không hỏi "hôm nay thế nào" trước mười giờ sáng. Tám tháng tiếp theo, tình cảm không đến theo kiểu sét đánh hay khoảnh khắc kịch tính — mà đến qua đôi giày thể thao để lặng lẽ bên cạnh giày cũ, qua bát cháo nấu lúc cô ốm, qua buổi tối mất điện với nến và những câu chuyện chưa bao giờ kể cho ai. Cãi nhau lần đầu về chuyện trả lời mẹ vợ, và hòa giải bằng mì gói lúc nửa đêm — ngắn gọn và thật hơn nhiều cuộc hòa giải được chuẩn bị kỹ lưỡng. Buổi sáng thứ Bảy tháng thứ tám, Hải An nói thẳng rằng mình thích anh sau ba tháng chắc chắn — và Minh Tuấn thú nhận anh đã chắc chắn từ bốn tháng trước nhưng không dám nói vì sợ tạo áp lực, khiến cả hai nhận ra mình đã ngồi chờ nhau nói trước suốt bao lâu. Câu chuyện khép lại không phải bằng lời tuyên bố lớn lao, mà bằng hai người ra ngoài ăn sáng, vai kề vai, không cần phải là gì khác ngoài chính mình.
Bản Hợp Đồng Và Hai Người Không Muốn Ký
Quy Tắc Sống Chung Của Hai Người Không Yêu Nhau
Người Anh Không Biết Và Người Cô Chưa Kể
Buổi Tối Mất Điện Và Những Điều Nói Trong Bóng Tối
Người Bạn Cũ Và Câu Hỏi Không Ai Hỏi
Lần Đầu Tiên Cãi Nhau Thật Sự
Thứ Anh Không Nói Và Thứ Cô Không Hỏi
Kỳ Nghỉ Không Ai Lên Kế Hoạch