Tháng thứ năm, họ cãi nhau lần đầu tiên — cãi thật, không phải bất đồng nhỏ.
Chuyện bắt đầu từ buổi ăn tối cuối tuần ở nhà bố mẹ Hải An. Mẹ cô hỏi về kế hoạch mua nhà, kế hoạch có con, kế hoạch này kế hoạch kia — những câu hỏi mà Hải An trả lời theo kiểu "chúng con đang tính" mà thực ra chưa tính gì cả.
Trên đường về, Minh Tuấn nói: — Anh không biết em đã trả lời mẹ em như vậy.
— Ý anh là gì?
— Ý anh là "chúng con đang tính mua nhà ở quận 2" — anh chưa nghe em đề cập điều này bao giờ.
— Em chỉ nói cho mẹ yên tâm thôi.
— Bằng cách nói thứ chúng ta chưa bàn.
Giọng anh không cao, không gay gắt — nhưng Hải An cảm nhận được sắc trong đó. — Anh muốn nói em sai?
— Anh muốn nói chúng ta cần thống nhất trước khi nói với người ngoài.
— Mẹ em không phải người ngoài.
— Về quyết định của hai chúng ta thì có.
Im lặng. Hải An nhìn ra cửa sổ xe, cảm thấy thứ gì đó vừa bực vừa biết anh không hoàn toàn sai.
— Em hiểu ý anh, — cô nói sau một lúc, giọng thấp hơn. — Nhưng anh không biết áp lực của mẹ em như thế nào. Bà hỏi những câu đó theo cách mà nếu em không có câu trả lời, bà sẽ lo lắng cả tuần.
— Em lo cho mẹ em — anh hiểu. Nhưng cách em xử lý là dùng câu trả lời mà anh chưa đồng ý.
— Anh muốn em làm gì? Nói thật với mẹ là chúng ta chưa bàn gì?
— Hoặc nói "chúng con chưa quyết định." Câu đó không sai và không tạo kỳ vọng.
Về đến nhà, cả hai không nói chuyện thêm — không phải cố tình im lặng giận dỗi, mà mỗi người cần không gian để xử lý.
Khoảng mười một giờ tối, Hải An gõ cửa phòng làm việc của anh.
— Anh?
— Vào đi.
Cô đứng ở cửa. — Em xin lỗi vì đã trả lời mẹ mà không hỏi ý anh trước. Anh đúng về điểm đó.
Anh đặt bút xuống, quay ghế lại nhìn cô. — Anh cũng xin lỗi vì cách anh nói trên xe hơi cứng. Em đang trong tình huống không dễ và anh biết vậy.
Hải An nhìn anh. — Chúng ta cãi nhau lần đầu tiên.
— Ừ. Và kết thúc trong vòng ba tiếng.
— Đó là tốc độ tốt không?
— Anh nghĩ là tốt. — Anh đứng dậy. — Em có muốn ăn gì không? Anh đói.
— Anh vừa xin lỗi xong rồi chuyển ngay sang ăn à?
— Xin lỗi và đói là hai chuyện có thể cùng tồn tại.
Hải An nhìn anh một giây, rồi cười — không nhịn được. — Thôi được. Ăn mì không?
— Được.
Họ nấu mì lúc gần nửa đêm, ngồi ăn ở bàn bếp, và lần đầu tiên sau buổi tối căng thẳng, không khí trở nên nhẹ nhàng.
— Lần sau em sẽ hỏi anh trước, — Hải An nói.
— Và lần sau anh sẽ không nói theo cái cách đó, — anh đáp. — Chúng ta có thể không đồng ý mà không cần nghe cứng như thế.
— Cứng nhưng không sai.
— Cứng và không sai là hai thứ khác nhau. Anh muốn cả hai.
Cô nhìn anh ăn mì và nghĩ: người này học cách không hoàn hảo theo cách đáng tin hơn nhiều người cố tỏ ra hoàn hảo.