Chương 4: Buổi Tối Mất Điện Và Những Điều Nói Trong Bóng Tối
Cập nhật: 2/6/2026
Tháng thứ ba mang đến một buổi tối mất điện toàn khu phố.
Hải An đang rửa bát thì đèn tắt. Minh Tuấn đang làm việc trong phòng. Cả căn hộ tối như mực trong vòng ba giây — rồi ánh sáng từ điện thoại của anh chiếu ra từ phòng làm việc.
— Em ổn không? — Anh gọi vào.
— Ổn. Chỉ là bát còn chưa rửa xong.
— Thôi để đó. — Anh mang đèn pin ra, đặt lên bàn bếp hướng lên trần. Ánh sáng hắt lên trần rồi phản chiếu xuống, dịu và vàng, biến bếp thành thứ gì đó trông ấm hơn bình thường.
— Nhà có nến không? — Hải An hỏi.
— Có. Anh mua mấy cái phòng khi mất điện. Tủ phòng ngủ ngăn dưới cùng.
— Anh chuẩn bị kỹ ghê.
— Anh hay lo xa.
Họ thắp mấy ngọn nến, ngồi ở sofa trong ánh sáng không điện. Điện thoại để trên bàn nhưng không ai cầm lên — không phải vì quy tắc gì, mà vì bóng tối và nến tạo ra thứ gì đó khiến việc nhìn vào màn hình trở nên kỳ lạ.
— Anh sợ bóng tối không? — Hải An hỏi, không biết tại sao lại hỏi câu đó.
— Không. Em thì sao?
— Hồi nhỏ sợ. Bây giờ không sợ bóng tối nhưng vẫn không thích ở một mình trong nhà tối.
— Khác nhau.
— Ừ. Anh sợ gì?
Câu hỏi đó thoát ra tự nhiên hơn cô tính. Minh Tuấn im lặng một lúc — không phải im lặng né tránh, mà là im lặng của người đang suy nghĩ thật.
— Sợ làm mọi thứ đúng rồi vẫn thất bại, — anh nói. — Không phải thất bại vì lười biếng hay sai lầm. Mà thất bại vì hoàn cảnh, vì thứ mình không kiểm soát được. Kiểu đó.
Hải An nhìn anh trong ánh nến. — Điều đó từng xảy ra với anh chưa?
— Một lần. Dự án đầu tiên anh tự làm. Anh chuẩn bị kỹ, team tốt, sản phẩm tốt — nhưng ra đúng lúc thị trường sập. Không thu hồi được vốn.
— Anh có sao không?
— Mất một năm để không còn nghĩ về nó mỗi ngày. — Anh nhìn ngọn nến. — Bây giờ thì ổn. Nhưng nỗi sợ đó vẫn còn đó.
Hải An không nói "thông cảm" hay "anh làm tốt rồi" — những câu đó đúng nhưng không phải thứ cần nói lúc này. Cô nói: — Cảm ơn anh đã kể.
Anh nhìn cô. — Em hỏi thì anh kể.
— Anh không hay kể chuyện mình cho người khác nghe.
— Không hay. Nhưng em hỏi theo cách khác.
— Cách nào?
— Như người thực sự muốn biết. Không phải hỏi cho có.
Đèn bật lại lúc chín giờ tối — cả khu phố sáng trở lại cùng lúc, tiếng tivi nhà hàng xóm vọng qua tường, cuộc sống bình thường tiếp tục.
Họ tắt nến. Hải An rửa nốt bát. Minh Tuấn quay vào phòng làm việc tiếp.
Nhưng có thứ gì đó đã thay đổi trong căn hộ đó tối hôm đó — không rõ ràng, không thể chỉ ra bằng một điểm cụ thể, nhưng cả hai đều cảm nhận được theo cách riêng của mình.