Có những quyết định trong cuộc đời người ta được đưa ra dựa trên lý trí, cảm xúc, hoặc sự kết hợp cả hai. Và có những quyết định được đưa ra bởi hai gia đình trong bữa tiệc tất niên khi cả hai bên đã uống đủ rượu để nghĩ rằng hôn nhân giữa con cái họ là ý tưởng hay nhất năm.
Nguyễn Hải An biết về hôn sự của mình qua một tin nhắn từ mẹ lúc chín giờ sáng thứ Hai, khi cô đang ở trên xe buýt trên đường đến công ty:
Con ơi, mẹ và ba đã nói chuyện với gia đình nhà Trần rồi. Tháng sau gặp mặt nhé. Anh Minh Tuấn rất tốt, con sẽ thích.
Hải An đọc tin nhắn đó ba lần. Rồi nhắn lại: Mẹ ơi con chưa đồng ý.
Mẹ cô nhắn lại ngay: Mẹ biết. Nhưng con sẽ đồng ý sau khi gặp. Anh ấy có công ty riêng, hiền lành, mẹ bạn mẹ khen lắm.
Hải An tắt màn hình điện thoại và nhìn ra cửa sổ xe buýt với vẻ mặt của người đang cân nhắc xem có nên nhảy xuống không — dù xe đang chạy.
Cùng buổi sáng hôm đó, cách đó mười lăm con phố, Trần Minh Tuấn đang ngồi trong văn phòng đọc một tin nhắn từ mẹ anh với nội dung gần như tương tự, và có vẻ mặt gần như tương tự.
Anh cũng tắt màn hình điện thoại. Nhìn ra cửa sổ văn phòng tầng mười hai. Cân nhắc.
Không nhảy xuống, vì cửa sổ văn phòng không mở được.
Buổi gặp mặt diễn ra vào một tối thứ Bảy tại nhà hàng mà hai gia đình cùng chọn — loại nhà hàng sang trọng vừa phải, đủ để tạo không khí nghiêm túc nhưng không đến mức tạo áp lực. Bàn tròn, tám ghế, đèn vàng dịu.
Hải An đến đúng giờ, mặc áo xanh navy theo yêu cầu của mẹ ("màu đó nhìn hiền và đứng đắn"), tóc buộc gọn. Mặt bình thản theo kiểu của người đã chuẩn bị tinh thần cho một buổi tối không dễ chịu.
Trần Minh Tuấn đến sau hai phút, mặc sơ mi trắng theo yêu cầu của mẹ anh ("trắng nhìn sạch sẽ và đáng tin"), tóc chải gọn. Mặt cũng bình thản theo kiểu tương tự.
Họ nhìn nhau lần đầu tiên qua bàn tiệc, trong khi hai cặp cha mẹ đang hỏi han lẫn nhau rôm rả như thể đây là buổi hội ngộ bạn bè lâu ngày.
— Anh cũng không muốn ở đây, — Minh Tuấn nói khẽ, đủ để chỉ cô nghe.
Hải An hơi ngạc nhiên vì sự thẳng thắn đó. — Em cũng vậy.
— Tốt. Vậy chúng ta đồng ý về điểm đó.
— Đó là điểm duy nhất chúng ta cần đồng ý tối nay không?
— Chưa biết. — Anh nhìn sang bàn bên cạnh nơi hai bà mẹ đang so sánh công thức nấu chè. — Nhưng ít nhất là điểm đầu tiên.
Bữa tối kéo dài hai tiếng. Hai gia đình nói chuyện vui vẻ. Hải An và Minh Tuấn ngồi cạnh nhau, trả lời câu hỏi của người lớn một cách lịch sự, và thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn mà không ai xung quanh để ý.
Khi ra về, hai bà mẹ nhìn nhau gật đầu với vẻ mặt hài lòng của người vừa hoàn thành kế hoạch. Hai ông bố bắt tay nhau. Hải An và Minh Tuấn đứng cách nhau hai bước ở bãi đỗ xe.
— Họ sẽ hỏi ý kiến chúng ta sau buổi này, — Minh Tuấn nói.
— Và chúng ta sẽ nói gì?
Anh suy nghĩ một lúc. — Anh chưa có lý do rõ ràng để từ chối. Em thì sao?
Hải An nhìn bố mẹ đang tươi cười nói chuyện. Cô nghĩ về danh sách những lý do mình đã chuẩn bị để từ chối — rồi nhận ra không lý do nào trong số đó là về người đàn ông đứng cạnh mình lúc này.
— Em cũng chưa có, — cô nói thật.
— Vậy thì... — Minh Tuấn nhìn thẳng về phía trước. — Thử xem sao?
Không phải lời cầu hôn lãng mạn nhất trong lịch sử. Nhưng nó thật.
— Thử xem sao, — Hải An đồng ý.