
Ngô Thị Lanh sinh ra với cái tên báo trước số phận — lanh lợi đến mức bà mụ đỡ đẻ phải cảnh báo cha cô "đặt tên cẩn thận đó". Từ nhỏ cô đã quen tự bảo vệ mình trước ba anh trai, đối đáp với lý trưởng năm mười hai tuổi, và năm mười lăm tuổi vô tình chỉ ra lỗi tính nhẩm của một chàng trai tên Đinh Bảo Trung ở chợ phiên — câu nói thẳng đó khiến anh về nhà học lại cách tính. Mười năm sau, Trung trở thành tri phủ, còn Lanh trở thành người duy nhất dám nói thẳng những điều quan lại không ai dám nói — chỉ ra bằng chứng giả mạo trong một vụ kiện đất, dạy tri phủ nấu cơm, giải vụ kiện con gà kèm luôn mười năm hiềm khích giữa hai hàng xóm, và giải thích vụ kiện cái gương theo cách khiến người kiện tự nhận ra mình kiện oan. Khi đoàn thị sát triều đình đến, Lanh nói thẳng cả điều chưa tốt của phủ trước mặt quan lớn — và điều đó không gây hại, chỉ giúp phủ tốt hơn. Trung hỏi cưới qua thư bằng câu ngắn nhất: "Cô có muốn lấy tôi không?" — và Lanh trả lời thật, kể cả những điểm yếu của mình. Đêm tân hôn, hai người không trao lời thề hoa mỹ mà trao nhau một thỏa thuận: nói thẳng mọi thứ, kể cả khi khó nói — và đó, theo dân gian, là cái kết hay nhất có thể có.
Chuyện Hỏi Cưới