
Một buổi sáng tháng Chín, thi thể thương nhân Phùng Đại Nghĩa được tìm thấy ở bãi đất hoang ngoài thành Biện Lương — không vết thương rõ ràng, không dấu chân kẻ lạ, chỉ có một mảnh giấy bí ẩn ghi "tứ quý không thể giữ." Công Tôn Sách xác định nạn nhân bị giết bằng kim độc bắn từ xa, trong khi Đức Phiết lần theo manh mối trong sổ tay của nạn nhân, phát hiện ra bốn cơ sở mang tên bốn mùa là bình phong của một mạng lưới gián điệp chuyên thu thập bí mật quan lại để tống tiền và khống chế. Hai người cải trang xâm nhập Đông Tuyết Phường, tìm được hồ sơ mật trong hầm ngầm, rồi bị khóa nhốt bên dưới — nhưng không rời đi tay không. Từ lời khai của góa phụ Phùng Đại Nghĩa ở Lạc Dương và loạt bằng chứng dần được thu thập, tên chủ mưu đứng đầu toàn bộ tổ chức dần lộ diện — Vương Kiến Trung, Thị Lang Bộ Lại, người nắm quyền thuyên chuyển quan lại toàn quốc. Sau khi sát thủ Phi Châm bị bắt và khai đủ, Bao Thanh Thiên trình tấu triều đình, xử án công khai và kết thúc mười năm hoạt động ngầm của tổ chức. Câu chuyện khép lại trong đêm thu tĩnh lặng, với Công Tôn Sách và Đức Phiết ngồi bên nhau trong thư phòng — hai người không cần nhiều lời mà vẫn hiểu nhau sâu hơn bất kỳ ai trong phủ Khai Phong.
Kẻ Chủ Mưu Và Đêm Thẩm Vấn