Đêm xuống, phường Tây Bắc thưa người. Đức Phiết đứng trong bóng tối góc tường đối diện Đông Tuyết Phường, quan sát đến khi ánh đèn cuối cùng trong cửa hàng tắt và bóng người cuối cùng rời đi.
Công Tôn Sách đứng cách đó mười bước, tay cầm chiếc đèn lồng nhỏ che kín, chờ.
— Còn một người ở lại, — Đức Phiết nói khẽ. — Tầng hai, góc phải. Đèn chưa tắt.
— Người gác đêm. — Công Tôn Sách nhìn lên. — Hay người trông coi thứ gì đó trong hầm.
— Ta vào trước. Tiên sinh đợi ngoài này.
— Ta vào cùng ngươi.
— Tiên sinh không phải người của giang hồ. Nếu gặp chuyện—
— Nếu gặp chuyện, ngươi cần người biết những gì ta đang tìm. — Công Tôn Sách ngắt lời, giọng không cao nhưng dứt khoát. — Ta không phải không biết di chuyển trong bóng tối.
Đức Phiết nhìn ông một lúc. Rồi gật đầu — không phải đồng ý hoàn toàn, nhưng nhận ra tranh luận thêm là mất thời gian.
Họ vào bằng cửa sau. Đức Phiết mở khóa trong im lặng với một sợi dây kim loại mảnh — kỹ năng từ thời còn phiêu bạt giang hồ trước khi theo phủ Khai Phong. Bên trong tối và im. Mùi gỗ và hương trầm còn lảng vảng.
Cửa hầm nằm dưới tấm thảm sau quầy hàng — che kỹ, nhưng không kỹ bằng cách che khóa gỗ bên trên. Đức Phiết nhấc tấm thảm, kéo cửa hầm lên không một tiếng động. Bên dưới là bậc thang gỗ dẫn xuống bóng tối.
Công Tôn Sách mở đèn lồng nhỏ vừa đủ để nhìn thấy bậc thang, bước xuống theo Đức Phiết.
Hầm rộng hơn dự kiến, chạy dọc theo chiều dài cửa hàng phía trên. Dọc tường là các thùng gỗ đóng kín, xếp ngay ngắn. Nhưng điều thu hút sự chú ý của cả hai không phải thùng hàng — mà là chiếc bàn nhỏ ở góc trong, trên đó có một chiếc hộp sắt.
Đức Phiết tiến lại gần, quan sát hộp trước khi đụng vào. Không có bẫy hiển nhiên. Khóa đơn giản. Anh mở khóa.
Bên trong là một xấp giấy, chữ viết nhỏ và chi chít. Công Tôn Sách cầm lên, đưa ra gần đèn lồng.
— Sổ giao dịch, — ông nói khẽ, lật từng trang. — Nhưng không phải giao dịch hàng hóa thông thường.
Trên giấy là danh sách tên người — nhiều người — bên cạnh là số tiền, ngày tháng, và những ký hiệu mà Công Tôn Sách chưa hiểu ngay. Nhưng một điều ông nhận ra: nhiều cái tên trong danh sách này là quan lại, thương nhân lớn và thậm chí một hai chức sắc trong triều.
— Đây là danh sách khách hàng, — Đức Phiết nói thầm, — hoặc danh sách những người bị khống chế.
— Hay cả hai. — Công Tôn Sách lật đến trang cuối. Trang này viết khác — không phải danh sách mà là một bức thư ngắn, chữ viết vội:
Bốn mùa giờ chỉ còn một. Nếu Đông Tuyết Phường đổ, toàn bộ đổ theo. Hãy di chuyển tất cả trước rằm tháng Chín.
Hôm nay là mười hai tháng Chín.
— Còn ba ngày, — Đức Phiết nói.
— Họ đang chuẩn bị xóa dấu vết. — Công Tôn Sách nhìn nhanh xung quanh. — Chúng ta cần—
Phía trên, tiếng bước chân.
Cả hai đứng im, không thở. Tiếng bước chân chậm, đi từ tầng hai xuống tầng một. Dừng lại. Rồi tiếng cửa hầm bị đẩy mạnh xuống đóng lại.
Tiếng khóa cài bên ngoài.
Bóng tối hoàn toàn. Không khí trong hầm lập tức có cảm giác chật hơn.
— Tiên sinh có bị thương không? — Đức Phiết hỏi ngay, giọng vẫn điềm tĩnh dù tình huống đã thay đổi hoàn toàn.
— Không. — Công Tôn Sách đốt lại đèn lồng. — Ngươi có cách ra không?
— Đang tính. — Đức Phiết quan sát tường hầm một lượt. — Nhưng trước hết, tiên sinh cần nhớ hết những gì vừa đọc được không?
— Ta đã nhớ. — Công Tôn Sách gấp xấp giấy lại, nhét vào trong áo. — Và ta lấy theo bằng chứng.