Triển Chiêu tìm ra họ trước khi trời sáng.
Theo thỏa thuận trước, nếu Công Tôn Sách và Đức Phiết không ra khỏi phường Tây Bắc trước giờ Tý, Triển Chiêu sẽ vào tìm. Ông mang theo hai lính hầu tin cậy, vào Đông Tuyết Phường từ cổng chính sau khi trình thẻ bài Phủ Khai Phong — bấy giờ không còn cần giữ bí mật nữa.
Người gác đêm — một tên trai trẻ mắt xếch, tay run khi thấy thẻ bài quan phủ — khai ngay: hắn nghe tiếng động dưới hầm, tưởng trộm nên khóa cửa lại và chạy lên tầng hai trốn, không dám mở ra cũng không dám đi báo.
Đức Phiết bước ra khỏi hầm với vẻ mặt bình thản như người vừa đi dạo về. Công Tôn Sách bước ra sau, phủi bụi trên áo, miệng lẩm bẩm điều gì đó về cấu trúc hầm và hướng thông khí không hợp lý.
— Tiên sinh ổn chứ? — Triển Chiêu hỏi, mắt đánh giá nhanh cả hai.
— Ổn. Ta tìm được thứ này. — Công Tôn Sách lấy xấp giấy ra.
Họ về phủ ngay trong đêm. Triển Chiêu cho người canh gác Đông Tuyết Phường, không cho ai ra vào.
Trong thư phòng của Công Tôn Sách, dưới ánh đèn dầu, ba người ngồi quanh bàn với xấp giấy trải ra. Mất gần một canh giờ để phân tích từng trang.
Kết luận họ đi đến khiến không khí trong phòng nặng nề hơn:
Bốn cơ sở mang tên bốn mùa — Xuân Phong Các, Hạ Vũ Lầu, Thu Nguyệt Quán, Đông Tuyết Phường — là bốn nhánh của một tổ chức hoạt động ngầm trong nhiều năm. Tổ chức này không buôn bán hàng hóa đơn giản: họ buôn bán thông tin mật. Thu thập bí mật của quan lại, thương nhân, thậm chí người trong triều — rồi dùng để khống chế, tống tiền, hoặc bán cho người trả giá cao nhất.
— Đây là mạng lưới gián điệp thương mại, — Triển Chiêu nói, giọng trầm. — Và nó ăn sâu hơn ta nghĩ.
— Ba nhánh bị đánh dấu thập đỏ trong sổ Phùng Đại Nghĩa, — Công Tôn Sách nói, — có nghĩa là Phùng Đại Nghĩa biết ba nơi này đã bị phát hiện hoặc đã có sự cố. Ông ta đang theo dõi sự sụp đổ của tổ chức từ bên ngoài.
— Nhưng tại sao ông ta biết? — Đức Phiết hỏi. — Ông ta là nạn nhân bị khống chế, hay ông ta là người trong tổ chức muốn phản bội?
Im lặng.
— Câu hỏi hay, — Công Tôn Sách nói sau một lúc. — Và câu trả lời sẽ thay đổi toàn bộ hướng điều tra. Nếu Phùng Đại Nghĩa là nạn nhân, kẻ giết ông là người của tổ chức — muốn bịt miệng nhân chứng. Nếu ông là người phản bội nội bộ, kẻ giết ông là đồng đảng không muốn bị ông tố cáo.
— Cần tìm hiểu thêm về Phùng Đại Nghĩa, — Đức Phiết nói. — Nhưng không phải chúng ta. Nếu tổ chức này đang theo dõi, họ sẽ nhận ra nếu người của phủ Khai Phong bắt đầu hỏi thăm.
— Ngươi muốn làm gì? — Triển Chiêu hỏi.
— Để ta đi hỏi, — Đức Phiết nói. — Không nhân danh phủ Khai Phong. Với tư cách người quen từ Lạc Dương lên hỏi thăm bạn cũ vừa mất.
— Nguy hiểm, — Công Tôn Sách nói.
— Đương nhiên. — Đức Phiết đứng dậy. — Nhưng chờ đến rằm tháng Chín mà không làm gì, tổ chức này sẽ xóa hết bằng chứng và biến mất. Mạng lưới khống chế quan lại và thương nhân sẽ tiếp tục hoạt động dưới tên mới.
Công Tôn Sách nhìn Đức Phiết — không phải với ánh mắt của người cấp trên nhìn thuộc hạ, mà là của người bạn đồng hành nhìn người kia với sự tôn trọng thực sự.
— Cẩn thận, — ông nói. — Kẻ dùng loại ám khí đó đang ở đâu đó trong thành này.