
Đỗ thi Hội thứ bảy rồi thi Đình thứ chín, Khéo được bổ làm tri huyện huyện Thanh Sơn nhỏ bé ở vùng trung du — đúng như ông Lê Bá Hùng nói: huyện nhỏ buộc phải suy nghĩ thay vì chỉ làm theo quy trình. Ngày đầu nhậm chức anh nói thẳng với cả huyện đường: "Nếu thấy tôi sai thì nói — tôi không phạt người nói thật." Năm năm ở Thanh Sơn, anh giải vụ tranh chấp nước mười lăm năm trong một buổi họp bằng cách hỏi mỗi bên cần gì thay vì hỏi ai đúng ai sai, xử vụ kiện cây ổi bằng cách cho hai nhà cùng chăm sóc, xử vụ chồng kiện vợ ngáy bằng cách chỉ ra đây là vấn đề sức khỏe chứ không phải vấn đề tòa án — được dân gọi yêu là "Quan Hỏi" vì không bao giờ quyết trước khi hỏi đủ. Thằng Thật lớn lên hỏi những câu làm cha phải nghĩ lại, ông Bần mất thanh thản với câu cuối "con làm tốt rồi", Thảo vẫn bán bánh và vẫn là người hiểu chồng hơn chồng hiểu mình. Đến khi được triệu về kinh làm chính sách nông nghiệp cả nước, Khéo rời Thanh Sơn với một thứ chắc chắn hơn khi đến: cứ là mình — đơn giản vậy thôi, và cũng khó vậy thôi.
Chuyện Anh Khéo Và Cái Tên