
Khai Phong phủ không chỉ là nơi xét xử — đó là nơi mà mỗi tiếng trống Đăng Văn vang lên là một lời hứa được giữ. Trong mười vụ án này, Bao Chửng đối mặt với những kẻ quyền lực che giấu tội ác sau bức màn hoàng tộc, những cái chết được ngụy trang bằng hoa anh đào và thuốc độc, những đứa trẻ bị bóc lột trong bóng tối của phố dệt, và những người thường dân đã chết chỉ vì dám hỏi một câu hỏi đúng. Bên cạnh ông là Triển Chiêu — kiếm sĩ không bao giờ ngủ yên khi thầy còn thức — và Công Tôn Sách — người ghi lại sự thật vào những trang sổ mà sau này thất lạc nhưng câu chuyện thì không. Không phải vụ án nào cũng có kết thúc trọn vẹn, không phải kẻ xấu nào cũng chịu hình phạt xứng đáng, và không phải lúc nào luật pháp cũng đuổi kịp công lý — nhưng Bao Chửng vẫn ngồi xuống mỗi ngày, cầm bút lên, và tiếp tục. Bởi vì đó là lựa chọn của ông — không phải trách nhiệm bị ép buộc, mà là điều ông chọn làm mỗi sáng khi trống Đăng Văn vang lên trước cổng phủ.
Cuốn Thư Của Người Chết