
Thẩm Hư — cao nhân ẩn thế ba trăm năm trên núi Vô Thanh — bị kéo xuống trần gian bởi một đứa trẻ chín tuổi tên Thục Nhi. Không phải bởi sức mạnh, không phải bởi kiếp nạn, mà chỉ bởi một câu hỏi thật thà và một ánh mắt không có chỗ cho từ chối. Qua tám chương, truyện không khai thác anh hùng chiến đấu mà đào sâu vào điều ông thiếu sau ba trăm năm tĩnh lặng — khả năng nhìn thẳng vào người khác mà không quay mặt đi.