Người đầu tiên nhìn thấy ông là một bà già ngồi trước thềm nhà vá lưới. Bà nhìn ông, nhìn Thục Nhi, rồi nhìn lại ông — ánh mắt không phải sợ hãi mà là cân nhắc, kiểu cân nhắc của người đã sống đủ lâu để không bị ngạc nhiên bởi bất cứ điều gì nữa.
"Đứa này kéo ông xuống đó à?" bà hỏi Thục Nhi.
"Dạ. Ông ấy sẽ xem nước."
Bà già gật đầu, không hỏi thêm. Quay vào gọi người.
Tin đồn lan nhanh hơn ông nghĩ. Trong vòng một khắc, đã có hơn chục người tụ lại — đa phần là phụ nữ và người lớn tuổi, đàn ông tráng niên có lẽ đang nằm bệnh hoặc đang lo đồng áng. Họ nhìn ông bằng những ánh mắt khác nhau: một số tò mò, một số hoài nghi, một số cẩn thận như nhìn thứ có thể cắn họ bất cứ lúc nào.
Ông không nói nhiều. Xin họ dẫn ra nguồn nước.
Nguồn mạch nằm ở mé đông làng, nơi một mạch ngầm trồi lên từ dưới lòng đồi đá. Trước đây nước trong, mát, chảy quanh năm. Bây giờ, dù nhìn bằng mắt thường thì nước vẫn trong — nhưng mùi thì khác. Không phải mùi thối, mà là mùi kim loại lạnh, như mùi của đất đá sau trận lở núi.
Ông quỳ xuống, đặt tay vào lòng đất bên cạnh mạch nước. Nhắm mắt.
Dưới lòng đất, cách chừng ba trượng, có một khối đá bị vỡ — không phải vỡ do tự nhiên mà do ai đó đục phá. Trong vết vỡ đó, một loại khoáng chất màu đen đang từ từ hòa vào mạch nước ngầm. Không phải độc tố nhân tạo — mà là loại khoáng hắc thạch chỉ xuất hiện khi mạch đất bị can thiệp bởi linh khí không tinh luyện.
Nghĩa là có người tu luyện — hoặc có người cố tình — đã chạm vào mạch đất này bằng linh lực thô, làm vỡ cấu trúc tự nhiên bên dưới.
Ông mở mắt. Bốn xung quanh, người làng đứng chờ im lặng đến mức nghe cả tiếng gió qua lá.
"Có thể chữa," ông nói. "Nhưng cần hai ngày, và ta cần làm một mình."
Không ai hỏi tại sao. Chỉ có một người đàn ông trung niên — mặt vàng da, đứng vịn vào vai người khác, rõ ràng đang bệnh mà vẫn cố ra — hỏi khẽ: "Ông có cần gì không?"
Thẩm Hư nhìn người đàn ông. Có điều gì đó trong cách người ta đứng ra hỏi khi đang yếu — không phải anh hùng, không phải cố gắng, chỉ là bản năng của người quen lo cho người khác hơn cho mình — làm ông ngập ngừng hơi lâu trước khi trả lời.
"Ta cần chỗ ngủ qua đêm. Và một bát cháo."