Người đàn ông hỏi ông chính là cha Thục Nhi. Tên ông là Hạ Trọng Bình — người làng thường gọi là ông Bình. Ông Bình cho Thẩm Hư ngủ trong buồng nhỏ cuối nhà, nơi thường để nông cụ, nhưng đã được dọn sạch và trải chiếu.
Đêm đó Thẩm Hư không ngủ. Không phải vì không quen — ông từng thức cả tháng liền khi tu luyện. Mà vì có quá nhiều thứ ông không quen.
Tiếng trẻ con ho trong buồng bên. Tiếng mẹ Thục Nhi thức đêm nấu nước sôi để nguội. Tiếng chó làng sủa xa xa rồi tắt. Tiếng ông Bình trằn trọc, cố nằm im nhưng thỉnh thoảng lại cựa mình vì đau.
Đây là những âm thanh mà suốt ba trăm năm trên núi ông không còn nghe. Ông đã nghĩ rằng mình không còn cần chúng nữa. Bây giờ nghe lại, ông không biết phải nghĩ gì.
Gần canh tư, Thục Nhi mò sang buồng ông. Đẩy cửa nhẹ, ngó vào, thấy ông đang ngồi thẳng lưng trong bóng tối — rồi lẻn vào, ngồi xuống cạnh ông không nói gì.
Họ ngồi im như vậy một lúc.
"Ông có sợ không?" Thục Nhi hỏi.
"Sợ cái gì?"
"Sợ không chữa được."
Ông suy nghĩ về câu hỏi đó theo nghĩa đen. Sợ — đó là cảm xúc ông đã học cách không trải nghiệm từ rất lâu rồi. Nhưng có thứ gì đó khi ngồi đây, nghe tiếng người ngủ không ngon trong ngôi nhà này, thì không hẳn là sợ — mà là ý thức rõ rằng kết quả của việc mình làm sẽ tác động đến người thật, theo cách rất thật.
"Không sợ," ông nói. "Nhưng ta biết điều này quan trọng."
Thục Nhi gật đầu, như thể đó là câu trả lời thỏa đáng nhất có thể có. Rồi nó dựa lưng vào vách, nhắm mắt lại, và ngủ thiếp đi ngay tại đó, tựa vai vào ông như tựa vào một tảng đá quen thuộc.
Thẩm Hư ngồi yên, không dời đi. Ngoài cửa sổ, sao khuya lạnh và xa. Ông nhìn, và nghĩ về một điều mà ba trăm năm qua ông chưa từng nghĩ đến: rằng có lẽ ẩn thế không phải là cách để vượt qua thế gian — mà chỉ là cách để không phải nhìn thấy mình đang thiếu gì.