
Tứ hoàng tử Tiêu Minh Dạ — nổi tiếng ngốc nhất kinh thành — và tiểu thư Tô Lam Nhi — nổi tiếng hay quên nhất phủ Thừa Tướng — thật ra đều là người thông minh bậc nhất, chỉ đang giả ngu để tự bảo vệ mình. Hai người gặp nhau ở ao sen, nhận ra đối phương đang giả vờ ngay từ giây đầu tiên nhưng không ai chịu lộ bài trước — rồi bị Hoàng đế ban hôn, bắt đầu ba tháng "tìm hiểu nhau" toàn những màn đấu trí ngầm cười ra nước mắt: đánh cờ bằng nước "thích màu trắng", bắt cá chép bằng tay không mà mặt vẫn hoảng hốt, cùng phá tin đồn của kẻ thù trong mười phút. Dần dần, khi chỉ có hai người, họ bắt đầu bỏ mặt nạ xuống — và nhận ra rằng được ở cạnh người không cần mình phải đóng vai là cảm giác chưa từng có. Đêm tân hôn không có động phòng, chỉ có trà nóng và câu chuyện thật đầu tiên trong đời cả hai: "Em mệt với việc đo lường lắm rồi."