
"Thành công không phải là lúc cô ngước nhìn lên. Mà là lúc cô nhận ra mình đã đứng ở nơi mình muốn từ lúc nào."

Cứ là mình — đó là điều khó nhất và dễ nhất trên đời.

Cô gái làng Minh Đức miệng sắc như dao và ông tri phủ hay phân tích quá lâu — hai người tìm thấy nhau qua việc cùng nói thật, kể cả khi sự thật không dễ nghe.

Người ta nói: cái gì khéo thì dùng được. Người ta quên: cái gì thật mới bền.

Điều tra viên Trần Minh Anh được phái vào tập đoàn Minh Khải để điều tra tổng tài Nguyễn Minh Khải — nhưng càng đào sâu, cô càng nhận ra mình không biết mình đang điều tra ai, đang làm việc cho ai, và ai mới thực sự là kẻ nguy hiểm.

Nàng bước vào hậu cung với thân phận hèn mọn nhất thiên hạ. Hắn không biết rằng nàng chính là người hắn đang truy tìm.

Hành trình của Hải An và Minh Tuấn từ hai người xa lạ bị đặt vào một hôn nhân không ai muốn, đến khi cả hai nhận ra thứ họ xây được trong tám tháng còn thật hơn nhiều thứ bắt đầu bằng tình yêu.

Từ cổng trường thi đến ghế quan huyện, Nguyễn Văn Khéo học được rằng làm quan giỏi không phải biết nhiều nhất — mà là không quên mình từ đâu đến.

Nhà tâm lý Hạo Nhiên và kiến trúc sư Khuê — hai người sống một mình theo những cách khác nhau — dần học cách ở gần nhau qua vách ngăn ban công thấp, những ly trà lúc hai giờ sáng, và những câu hỏi không bắt nhau phải ổn.

Hắn biết từ ngày đầu — và chọn im lặng để bảo vệ

Cả hai đều giả — và cả hai đều biết — nhưng không ai nói trước.

"Cô ấy từng nghĩ mất tất cả là tận cùng của thế giới. Hóa ra đó chỉ là điểm khởi đầu."