
Trong thời đại của Tào Tháo, Lưu Bị, Gia Cát Lượng và những anh hùng được thiên hạ biết đến, có hàng triệu người sống qua cùng những năm tháng đó mà không ai hỏi tên. Người chèo thuyền qua sông Quan Độ đêm tối chỉ vì muốn biết anh trai còn sống không. Người em vợ của Gia Cát Lượng đi bộ khắp Kinh Châu vẽ bản đồ mà "Long Trung đối sách" nổi tiếng dựa vào. Người thợ rèn không chịu làm kiếm dở dù có thể bị phá lò. Người thầy thuốc không hỏi bệnh nhân mặc áo giáp màu gì. Người đầu bếp già theo tướng quân từ Kinh Châu đến Ngũ Trượng Nguyên, chỉ để đảm bảo tướng quân không ra trận bụng đói. Người bà nấu cơm cho con khi ngoài cửa thiên hạ đang đổi chủ — tay run nhưng vẫn nấu vì có người đang đói và nhìn bà. Đây là câu chuyện của họ — không phải để thay thế những câu chuyện anh hùng, mà để nhắc rằng đằng sau mỗi người anh hùng là hàng nghìn người bình thường đang làm tốt những việc bình thường, và chính điều đó mới là nền tảng thiên hạ thực sự đứng trên.