
Biên tập viên hai mươi tám tuổi nhận bản thảo từ nhà văn năm mươi mốt tuổi chưa bao giờ xuất bản — và thứ Tư hàng tuần ở quán cà phê góc Đinh Tiên Hoàng dần trở thành thứ không ai tuyên bố nhưng cả hai đều giữ lại.

Có những người ở ngay cạnh nhà — chỉ cần mở cửa ra là thấy.

Mười người vô danh trong thời Tam Quốc — người chèo thuyền, người vẽ bản đồ, người rèn kiếm, người thầy thuốc, người nấu cơm — kể câu chuyện của những người không có tên trong sử sách nhưng không có họ thì lịch sử không có nơi để xảy ra.

Lạc Tiểu Vy cải nam trang thành "Lạc Văn Tú" vào Hàn Lâm Viện để hoàn thành bộ sách dang dở của cha. Người đầu tiên nhìn thấu bí mật của nàng lại chính là Thế Tử Tần Chiêu — lạnh lùng, bí ẩn, nhưng chưa bao giờ phản bội nàng. Câu chuyện xoay quanh sự cạnh tranh nội bộ, những đêm khuya trong kho sách, và tình cảm lớn dần theo từng ánh mắt không nói thành lời.

Lâm Phong - thiên tài bị phản bội, chết thảm trong huyết hải thâm thù - trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, mang theo Hệ Thống Thần Ma Vô Hạn. Trong thế giới Tiên Vũ Đại Lục đầy âm mưu, tông môn tranh đoạt và bí mật cổ xưa, hắn sẽ dùng máu kẻ thù để viết nên huyền thoại. Mỗi cấp độ là một bước ngoặt sinh tử, mỗi bí mật đều dẫn đến âm mưu kinh thiên.

Một nhân viên văn phòng bị thú nhồi bông biết nói ép làm anh hùng vũ trụ, nhưng anh chỉ quan tâm đến lương thưởng, bảo hiểm và ai trả tiền sửa tủ lạnh.

Lần trước chúng ta chết vì tin người. Lần này — không ai có thể lợi dụng chị em ta nữa.

Cú Khoai — anh nông dân hay ôm khoai ngủ thay gối ở làng Hạ Mộc — cả đời không cãi ai một lần nào, chỉ hỏi những câu hỏi đúng chỗ đúng lúc, và nhờ vậy giữ được cái ao làng, cái giếng miễn phí, và thóc trong kho cho dân đói.

Vũ Minh Đức và Bùi Phương Linh — hai tổng tài đối thủ cứng đầu như nhau — từ ba năm tranh hợp đồng đến ngày nhận ra người hiểu mình nhất chính là kẻ ngồi phía bên kia bàn đàm phán.

Câu chuyện xoay quanh Công Tôn Sách và Đức Phiết cùng nhau phá giải vụ án thi thể không dấu vết, dần lần ra mạng lưới gián điệp ẩn náu sau bốn cơ sở mang tên bốn mùa, và cuối cùng vạch mặt kẻ chủ mưu trong triều đình.

Cứ là mình — đó là điều khó nhất và dễ nhất trên đời.

"Cô ấy từng nghĩ mất tất cả là tận cùng của thế giới. Hóa ra đó chỉ là điểm khởi đầu."