Kết quả thi đại học công bố vào cuối tháng Chín. Ba tuần chờ đợi — ba tuần mà tôi cố không nghĩ đến nó, cố lấp đầy thời gian bằng việc làm thêm ở nhà máy, chăm sóc bố, đọc sách. Nhưng mỗi buổi sáng thức dậy, câu hỏi đó vẫn là thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu: kết quả thế nào?
Thông báo dán trên bảng tin Sở Giáo dục vào sáng thứ Hai. Hương đến lấy thông tin sớm nhất, đạp xe về nhà tôi nhanh đến mức ngã xe ở đầu hẻm — tôi biết điều này vì cô xuất hiện với đầu gối xước xát và nụ cười toác đến tận mang tai.
— ĐỖ! Mày đỗ! Điểm chuẩn khoa Văn Đại học Tổng hợp năm nay là mười tám điểm, mày được hai mươi mốt chấm năm!
Tôi đứng giữa sân nhà, tay vẫn cầm cái chổi quét sân, nhìn Hương đang nhảy cẫng lên như đứa trẻ. Trong lồng ngực tôi, một thứ gì đó vỡ ra — không phải vỡ đau mà vỡ nhẹ, như khi bỏ xuống một cái gánh rất nặng đã mang quá lâu.
— Hai mươi mốt chấm năm. — Tôi lặp lại, giọng không hoàn toàn bình thản như tôi muốn.
— Mày là thí sinh đạt điểm cao nhất toàn tỉnh khối C năm nay! Thầy Hùng vừa được điện thoại từ Sở báo xuống đó!
Tôi đứng im thêm vài giây nữa. Rồi tôi ngồi xuống bậc thềm — không phải vì chân mềm mà vì tôi cần một lúc để thực sự tin vào điều này.
Đỗ. Điểm cao nhất tỉnh.
Đời trước tôi chưa bao giờ biết mình có thể đạt điểm này. Tôi không biết mình đủ giỏi, vì không ai từng cho tôi cơ hội để chứng minh. Lần này tôi biết.
— Châu ơi, mày không vui à? — Hương ngồi xuống bên cạnh, lo lắng.
— Vui. — Tôi nhìn bạn, mỉm cười. — Tao đang tiêu hóa thôi.
✦ ✦ ✦
Tin tức lan ra nhanh hơn tôi tưởng. Buổi chiều hôm đó, cả xóm biết. Bà Tư hàng xóm sang chúc mừng, mang theo gói kẹo dừa. Ông Năm đầu hẻm gật đầu khi thấy tôi và nói "Con bé Châu giỏi đó." Thậm chí bác Hiền — người bán bún riêu mà tôi hay ăn sáng — dúi vào tay tôi một tô bún riêu miễn phí kèm nụ cười.
Mẹ tôi nghe tin vào buổi trưa. Tôi không biết ai báo cho bà — có thể là bà Tư, có thể là ai đó ở chợ. Khi tôi về đến nhà, bà đang ngồi trong bếp, tay cầm một chiếc đũa, không nấu gì, chỉ ngồi.
— Mẹ. — Tôi gọi khẽ.
Bà ngẩng đầu. Mắt bà... mắt bà đỏ hoe.
Tôi không nói gì. Tôi đặt cái túi xuống, vào bếp, ngồi xuống bên mẹ. Hai mẹ con ngồi yên trong bếp một lúc lâu, nghe tiếng lửa liu riu dưới nồi cơm chưa cạn.
— Mẹ... tự hào về con không? — Tôi hỏi, giọng rất khẽ.
Mẹ tôi không trả lời ngay. Bà nhìn cái đũa trên tay mình, rồi nhìn ra khoảng sân sau nơi mấy cây rau cải đang xanh.
— Tự hào. — Bà nói, chỉ một từ, giọng khàn khàn. — Mẹ... tự hào.
Rồi bà đứng dậy, bước ra sân, quay lưng về phía tôi. Nhưng trong cái quay lưng đó, tôi thấy vai bà rung lên một cái rất nhỏ.
Mẹ tôi khóc. Bà không cho tôi thấy, nhưng bà khóc.
Và lần đầu tiên trong hai cuộc đời, tôi không oán bà. Không phải vì tôi đã quên những gì bà đã làm — hay những gì bà đã định làm. Mà vì tôi hiểu rằng con người không phải lúc nào cũng biết cách yêu thương đúng cách, và điều đó không có nghĩa là họ không yêu.
Mẹ yêu tôi. Bà chỉ không biết cách nào khác ngoài cách mà bà đã học được từ thế giới của bà — thế giới nơi con gái luôn là người phải nhường nhịn, hi sinh và chờ đợi được ban phát.
Tôi không thể thay đổi bà. Nhưng tôi có thể thay đổi tôi.
Và tôi đã làm được.