Tháng thứ ba kể từ buổi ra mắt sách, thứ Tư vẫn là của họ.
Không phải lúc nào cũng ở quán cũ — đôi khi ông đến công ty khi cô cần ký giấy tờ, đôi khi cô đến nhà ông xem sách mới ông mua, đôi khi họ đi bộ dọc Hồ Tây vào chiều muộn vì ông nói đi bộ giúp ông suy nghĩ rõ hơn và cô nhận ra mình cũng vậy.
Một tối đi bộ dọc hồ, gió tháng Bảy ấm, cô hỏi: — Anh đang viết gì chưa?
— Đang bắt đầu. Còn sớm.
— Về chủ đề gì?
— Chưa biết nói thế nào. Về thời gian, nhưng không phải về ký ức như cuốn trước. Về... cách thời gian thay đổi khi có người ở bên.
— Ý anh là gì?
— Ý tôi là — trước đây thứ Tư với tôi là ngày trong tuần. Bây giờ thứ Tư là thứ khác. Không phải vì ngày đó thay đổi, mà vì có người trong ngày đó.
Châu bước chậm lại. — Anh đang kể cho tôi nghe hay đang giải thích chủ đề cuốn sách mới?
— Cả hai. — Ông cũng bước chậm lại. — Với tôi đôi khi khó tách ra.
— Anh viết về thứ anh đang sống.
— Luôn luôn vậy. Chỉ là lần này... — Ông dừng lại, nhìn ra mặt hồ. — Lần này thứ tôi đang sống tốt hơn những gì tôi viết được. Đó là vấn đề thú vị.
— Vấn đề?
— Thách thức. Khi thực tế tốt hơn văn xuôi thì nhà văn phải làm việc nhiều hơn.
Châu nhìn ông đứng bên cạnh mình, nhìn ra hồ, tóc bạc trong ánh đèn vàng của con đường ven hồ.
— Anh Toàn.
— Gì?
— Anh vừa nói "thực tế tốt hơn" theo kiểu chỉ vào tôi.
Ông quay lại nhìn cô. — Ừ.
— Ừ là xác nhận hay ừ là không phủ nhận?
— Xác nhận. — Giọng ông bình thản như khi nói mọi thứ khác, nhưng mắt ông không bình thản theo cách bình thường. — Tôi không hay nói những thứ này. Nhưng tôi nhận ra nếu không nói thì cô sẽ không biết.
— Anh suy nghĩ thực tế về chuyện này.
— Tôi suy nghĩ thực tế về mọi thứ. — Ông nhìn cô. — Tôi năm mươi mốt tuổi, cô hai mươi tám. Tôi biên giới sống của mình còn bao lâu không rõ hơn cô. Tôi có thói quen và tính cách đã hình thành lâu — không dễ thay đổi và không chắc cô sẽ thích tất cả. Tôi không giỏi nhiều thứ mà người cùng tuổi cô giỏi.
— Anh đang liệt kê những lý do tôi không nên thích anh, — cô nói.
— Tôi đang liệt kê những thứ thật để cô có đủ thông tin quyết định.
— Anh cũng cần đủ thông tin. — Châu quay lại nhìn hồ. — Tôi hai mươi tám tuổi, chưa bao giờ sống một mình dài hạn, không biết nấu ăn ngon, và hay làm việc quá nhiều đến mức quên ăn tối. Tôi cũng có tính cách đã hình thành — cứng đầu về bản thảo, không thích bị thúc giục, và mất nhiều thời gian để tin người.
Ông im lặng nghe.
— Tôi kể những thứ đó không phải vì nghĩ anh sẽ không chấp nhận, — cô tiếp tục. — Mà vì anh nói thật với tôi thì tôi cũng nói thật với anh.
— Tôi chấp nhận những thứ cô vừa liệt kê, — ông nói.
— Tôi cũng chấp nhận những thứ anh liệt kê.
Gió hồ thổi qua. Đèn đường phản chiếu xuống nước, vàng và lung linh. Một cặp đôi đi bộ qua họ mà không để ý.
— Vậy thì, — ông nói, — chúng ta đồng ý.
— Chúng ta đồng ý, — cô nhắc lại.
Ông đứng cạnh cô nhìn ra hồ. Không ai ôm nhau, không ai hôn — không phải vì không muốn, mà vì đây là hai người không hay làm điều gì đó chưa sẵn sàng để tự nhiên.
Ông đặt tay lên tay cô — nhẹ, một nhịp ngắn.
Cô không rút tay lại.
Họ tiếp tục đi bộ dọc hồ, tay bên tay, trong gió tháng Bảy ấm, và thứ Tư tuần tiếp theo không phải ngày duy nhất nữa — chỉ là ngày đầu tiên của nhiều ngày.