Chương 3: Người Bạn Hay Hỏi Những Câu Châu Không Có Câu Trả Lời
Cập nhật: 5/6/2026
Hà — biên tập viên cùng phòng và bạn thân từ ngày đầu đi làm của Châu — nhận ra điều gì đó trước khi Châu nhận ra.
— Cô ấy đang chỉnh sửa bản thảo gì vậy? — Hà hỏi một buổi chiều, nhìn qua màn hình sang bàn Châu.
— Tiểu thuyết của tác giả mới. Anh Nguyễn Hữu Toàn.
— Mày làm việc với bản thảo đó từ ba tuần rồi. Thường mày đọc một tuần là xong góp ý lần đầu.
— Bản thảo này phức tạp hơn. Cần nhiều cuộc thảo luận.
— Mày đã gặp tác giả mấy lần rồi?
— Ba lần. Thứ Tư hàng tuần.
— Mày đặt lịch cố định với tác giả?
— Không hẳn cố định. Chỉ là... thứ Tư thường tiện.
— Tiện cho ai?
Châu ngừng gõ phím. — Cho cả hai.
Hà nhìn cô với vẻ mặt của người biết nhiều hơn đang hỏi. — Tác giả mới này bao nhiêu tuổi?
— Năm mươi mốt.
— Mày hai mươi tám.
— Tôi biết tôi bao nhiêu tuổi.
— Tao chỉ quan sát.
— Quan sát gì?
— Quan sát rằng lần đầu tiên trong ba năm mày làm ở đây, mày đặt lịch gặp tác giả theo tuần thay vì theo bản thảo. — Hà quay lại màn hình của mình. — Tao không nói gì hơn.
Châu ngồi im một lúc. Rồi tiếp tục gõ phím, nhưng chậm hơn trước.
Tối hôm đó về nhà, cô ngồi trên sofa và thử nhìn lại ba tuần qua theo cách Hà nhìn — từ bên ngoài, khách quan.
Thứ Tư tuần đầu: họp bàn bản thảo, hai tiếng rưỡi, về nhà cô nghĩ về cấu trúc chương ba.
Thứ Tư tuần hai: họp bàn bản thảo, ba tiếng, về nhà cô nghĩ về câu ông nói — "người ta không nhớ cuộc đời theo thứ tự từ đầu đến cuối."
Thứ Tư tuần ba: họp bàn bản thảo, ba tiếng, về nhà cô... không nghĩ về bản thảo. Cô nghĩ về cái cách ông cầm tờ báo, cái cách ông im lặng trước khi trả lời, cái cách ông nói "tôi không có kế hoạch gì buổi chiều nay" theo kiểu không phải không có việc làm mà là đã chọn để trống.
Cô nhìn trần nhà.
Hà không nói gì hơn. Nhưng Hà nói đủ.
Sáng hôm sau, Châu đến văn phòng, ngồi xuống, nhìn email chưa đọc. Một cái từ ông — gửi lúc sáu giờ sáng, vì rõ ràng ông dậy sớm:
Tôi nghĩ lại đề xuất của cô về chương tám. Cô đúng về nhịp độ nhưng tôi có cách khác muốn thử. Thứ Tư?
Châu gõ lại ngay: Thứ Tư, 2 giờ, quán cũ.
Rồi cô đặt điện thoại xuống và nhìn câu trả lời mình vừa gửi — nhanh hơn cô thường trả lời email tác giả, và không cần suy nghĩ gì cả.
Cô quyết định không phân tích điều đó thêm. Ít nhất là hôm nay.