Thứ Tư tuần sau, Châu nhận được email lúc chín giờ sáng:
Tôi đã sửa ba vấn đề kỹ thuật. File đính kèm. Vấn đề cấu trúc cần nói thêm. Thứ Tư 2 giờ, quán cũ?
File đính kèm tên là "bản thảo v8 ĐÃ SỬA font." Châu mỉm cười với màn hình máy tính.
Thứ Tư 2 giờ, quán cũ. Ông đã có mặt trước với tờ báo giấy và cốc trà nguội. Cô tự hỏi liệu đây là cùng một cốc trà hay ông gọi mới mỗi lần rồi để nguội theo phản xạ.
— Anh uống trà nguội theo sở thích hay theo sự vô tình? — Cô hỏi khi ngồi xuống.
— Tôi uống trà khi nhớ ra mình có trà. — Ông đặt báo xuống. — Thường thì nguội rồi.
— Anh có thể gọi trà mới khi nguội.
— Trà mới hay trà nguội cũng là trà. Vị khác nhau nhưng đều uống được.
Câu đó nghe như triết lý về trà nhưng Châu có cảm giác nó không chỉ về trà. Cô gọi cà phê cho mình rồi mở bản thảo v8.
— Phần ba anh thay đổi cấu trúc thời gian — nhân vật chính nhớ lại quá khứ theo thứ tự ngược. Tôi hiểu ý định, nhưng nó làm chậm nhịp độ của hai chương giữa đến mức độc giả có thể bỏ xuống.
— Tôi biết. Tôi cũng bỏ xuống lúc đọc lại.
Châu ngừng ghi chú. — Anh biết mà vẫn để nguyên?
— Tôi chưa biết sửa thế nào mà không mất cái cần giữ lại.
— Cái cần giữ lại là gì?
— Cảm giác thời gian không tuyến tính trong ký ức. — Ông nhìn ra cửa sổ. — Người ta không nhớ cuộc đời theo thứ tự từ đầu đến cuối. Nhớ theo mảnh, theo mùi, theo âm thanh.
— Tôi hiểu điều đó. — Châu gõ nhẹ ngón tay lên bàn. — Vậy mình cần giữ cảm giác đó nhưng cho độc giả chỗ thở. Không phải tuyến tính, nhưng cũng không phải mê cung.
— Cô có đề xuất cụ thể không?
— Có. Nhưng sẽ mất thời gian để giải thích.
— Tôi không có kế hoạch gì buổi chiều nay.
Châu nhìn ông. — Anh hay không có kế hoạch buổi chiều hay chỉ thứ Tư?
— Thứ Tư tôi hay để trống. — Ông cầm cốc trà nguội lên, uống một ngụm bình thản. — Trước đây tôi dạy học, thứ Tư không có lớp. Thói quen còn lại sau khi thôi dạy.
— Anh dạy gì?
— Văn học. Đại học Sư phạm, mười lăm năm. Rồi thôi.
— Sao thôi?
Ông im lặng một lúc — không phải im lặng né tránh mà là im lặng của người cân nhắc câu trả lời ngắn hay dài. — Tôi muốn có thời gian viết hơn là thời gian dạy người khác viết.
— Anh viết lâu chưa?
— Ba mươi năm. Nhưng chưa xuất bản bao giờ.
Châu đặt bút xuống. — Ba mươi năm và đây là lần đầu anh nộp bản thảo?
— Trước đây tôi viết cho mình. Bây giờ tôi nghĩ đã đủ.
— Đủ theo nghĩa nào?
— Đủ để cho người khác đọc.
Câu đó nói ra bình thản như mọi câu khác của ông, nhưng Châu nghe trong đó thứ gì đó nặng hơn — ba mươi năm của người viết cho mình, và bây giờ quyết định thả ra.
Cô không hỏi thêm về điều đó. Cô quay lại bản thảo, giải thích đề xuất cấu trúc của mình, và ông lắng nghe với sự chú tâm hoàn toàn mà cô ít khi thấy ở tác giả trẻ tuổi hơn nhiều.
Buổi chiều đó kéo dài ba tiếng. Cốc trà của ông được thay mới một lần — và cũng nguội lần nữa trước khi ông nhớ ra uống.
Thứ Tư tuần sau, cô đến quán đã thấy ông ngồi chỗ cũ, tờ báo cũ, cốc trà mới đang trên đường nguội. Cô ngồi xuống mà không cần hỏi chỗ ngồi hay gọi ông.
Đó là khi cô nhận ra thứ Tư 2 giờ đã trở thành điều hiển nhiên mà không ai tuyên bố.