Chương 6: Điều Cô Nói Bằng Ảnh Và Điều Anh Nói Bằng Chữ
Cập nhật: 7/6/2026
Tháng thứ tư, Bảo Trân in bức ảnh chụp Lâm bên bờ sông Hương và đặt lên bàn làm việc của cô.
Không phải vì lý do đặc biệt — hay không phải vì lý do cô nói ra. Cô nói "tôi hay in ảnh đẹp để nhìn khi làm việc." Đó là sự thật. Nhưng không phải toàn bộ sự thật.
Lâm nhìn thấy bức ảnh đó trong lần đầu vào phòng cô để trả tài liệu. Anh đứng nhìn một lúc, không nói gì.
— Anh không bình luận gì à? — Cô hỏi từ bàn làm việc.
— Đẹp. — Anh đặt tài liệu xuống. — Anh không nhận ra mình.
— Đó là điều tôi thích ở bức ảnh đó.
— Cô thích ảnh mà người được chụp không nhận ra mình trong đó?
— Tôi thích ảnh chụp được người thật hơn người đó nghĩ mình là. — Cô nhìn bức ảnh. — Anh trong ảnh đó trông... bình yên. Anh không hay trông bình yên theo kiểu đó trong cuộc sống thường ngày.
— Anh trông thế nào thường ngày?
— Bình yên kiểu khác. Kiểu của người đã quyết định bình yên. Còn trong ảnh là bình yên kiểu của người đang ở trong nó mà không cần quyết định.
Lâm im lặng một lúc dài. — Cô quan sát tôi kỹ.
— Đó là nghề của tôi. Và thói quen. — Cô ngừng một nhịp. — Xin lỗi nếu điều đó khó chịu.
— Không khó chịu. — Anh nhìn bức ảnh lần nữa. — Chỉ là... không nhiều người thấy thứ cô vừa nói.
— Thứ gì?
— Sự khác biệt giữa bình yên đã quyết định và bình yên tự nhiên.
— Anh biết sự khác biệt đó tồn tại không?
— Biết. Chỉ là không ai từng nói ra với anh trước đây.
Bảo Trân nhìn anh đứng trước bức ảnh của chính mình — người đàn ông viết về những người đã khuất, người biết nghe câu chuyện của người khác tốt hơn biết nghe câu chuyện của mình.
— Lâm, — cô nói, lần đầu tiên không gọi "anh" trước tên.
— Gì?
— Tôi muốn chụp chân dung của anh. Không phải cho dự án. Chỉ vì tôi muốn.
Anh quay lại nhìn cô. — Vì sao?
— Vì anh là người đáng được lưu lại trong khoảnh khắc anh đang là chính mình. Anh hay lưu khoảnh khắc của người khác — không ai lưu khoảnh khắc của anh.
Im lặng.
— Cô có biết câu đó nghe như gì không? — Anh hỏi.
— Nghe như gì?
— Nghe như cô quan tâm đến tôi nhiều hơn mức hàng xóm văn phòng thông thường.
Cô không né tránh câu đó. — Đúng vậy. Anh có vấn đề gì với điều đó không?
Lâm nhìn cô — người cầm máy ảnh như cầm một phần cơ thể, người hỏi những câu không ai hỏi và nói thẳng những gì người khác vòng vo.
— Không có vấn đề, — anh nói. — Chỉ là cần thời gian để xử lý.
— Bao lâu?
— Không lâu. Tôi xử lý nhanh khi biết thông tin đầy đủ.
— Thông tin đầy đủ là gì?
— Là biết cô quan tâm đến tôi nhiều hơn mức hàng xóm văn phòng. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Tôi cũng vậy. Cô biết chưa?
Cô nhìn anh. Rồi nhìn máy ảnh trên tay. Rồi nhìn lại anh.
— Biết rồi, — cô nói. — Từ lâu rồi. Chỉ chờ anh nói.
— Cô chờ tôi?
— Tôi hay chụp, không hay nói trước.
— Lần này cô nói trước đó.
— Lần này tôi nghĩ đợi thêm thì phí.