Khu vực bếp nhỏ ở đầu hành lang tầng bảy có một máy cà phê cũ và hai cái ghế nhựa — thứ duy nhất khiến tầng bảy trông có vẻ cộng đồng hơn là hai căn phòng đóng cửa im lặng.
Bảo Trân hay ra bếp lúc chín giờ sáng. Lâm hay ra lúc chín giờ mười lăm. Điều đó không phải lên kế hoạch — chỉ là thói quen của hai người và sự trùng hợp của lịch làm việc.
Tuần đầu tiên, họ chào nhau và pha cà phê theo lượt. Tuần thứ hai, cô bắt đầu pha hai ly vì "máy cà phê này pha hai ly một lúc tiết kiệm thời gian hơn." Anh không phản đối vì điều đó đúng về mặt kỹ thuật.
— Anh đang viết cho ai? — Cô hỏi sáng thứ Tư tuần thứ hai, không nhìn lên khỏi điện thoại.
— Một người đàn ông bảy mươi tám tuổi ở Cần Thơ. Con trai ông muốn lưu lại câu chuyện về ông trước khi ký ức phai đi. — Lâm ngồi xuống ghế đối diện. — Cô chụp cho ai?
— Triển lãm tháng sau. Chân dung người già ở khu phố cổ. — Cô nhìn lên. — Anh có cảm thấy nặng không? Công việc của anh?
— Câu hỏi thứ mấy rồi?
— Hỏi theo nghĩa thật. Không phải hỏi cho có chuyện.
Lâm suy nghĩ thật trước khi trả lời — điều anh hay làm khi câu hỏi xứng đáng được trả lời thật. — Đôi khi. Khi câu chuyện của người ta đau. Nhưng phần lớn là... ân huệ. Người ta tin tôi với điều quan trọng nhất họ muốn lưu lại.
— Giống tôi, — cô nói. — Người ta cho tôi vào khoảnh khắc họ không cho ai khác vào.
— Cô có cảm thấy nặng không?
— Đôi khi. Khi tôi chụp xong và biết bức ảnh đó sẽ là thứ gia đình nhìn lại mãi mãi. — Cô uống cà phê. — Anh có bao giờ nghĩ hai nghề của chúng ta giống nhau không?
— Nghĩ vài lần. — Anh nhìn cô. — Cô lưu khoảnh khắc bằng ánh sáng. Tôi lưu bằng chữ.
— Cùng lưu điều đã qua.
— Cùng tin rằng điều đã qua xứng đáng được lưu.
Khoảng lặng nhỏ. Máy cà phê nhỏ giọt. Tiếng xe từ đường phố bảy tầng bên dưới vọng lên mờ nhạt.
— Anh Lâm, — cô nói.
— Gì?
— Anh là người đầu tiên trong nhiều năm tôi có thể nói chuyện về công việc mà không cần giải thích tại sao công việc đó có ý nghĩa.
Lâm nhìn cô. — Cô cũng vậy.
Không ai nói thêm gì. Nhưng buổi sáng hôm đó kéo dài thêm mười lăm phút so với thường lệ, và không ai để ý.
Từ đó, chín giờ sáng ở bếp nhỏ tầng bảy trở thành thứ mà cả hai không lên kế hoạch nhưng đều sắp xếp không có việc khác vào lúc đó.