Diệp Tư Trần mất ba ngày để suy nghĩ.
Ba ngày đó, mọi thứ bề ngoài vẫn bình thường — buổi sáng tập kiếm, buổi chiều dạy lý thuyết, buổi tối mỗi người về phòng mình. Vân Tiêu không mang trà đến thư phòng. Hắn không gọi riêng nàng ra nói chuyện.
Nhưng trong những buổi tập chung, ánh mắt hắn hay dừng lại ở nàng lâu hơn bình thường.
Ngày thứ ba, hắn gọi nàng vào thư phòng sau bữa tối.
Nàng bước vào, ngồi xuống đối diện hắn. Không ai nói gì ngay.
"Ta đã xử lý chuyện hôn sự của ngươi." Hắn mở đầu. "Gửi thư đến Giang Nam, nhờ người can thiệp. Trong vòng một tháng, hôn ước với nhà họ Vương sẽ được hủy bỏ."
Vân Tiêu ngồi im. Đây là tin tốt. Tin rất tốt. Nhưng hắn gọi nàng vào chỉ để nói điều này thôi?
"Cảm ơn sư phụ." Nàng nói.
"Còn một việc nữa." Hắn nhìn thẳng vào nàng. "Ta muốn nói rõ về đêm hôm đó."
Tim nàng đập nhanh hơn.
"Ta nói ta cần suy nghĩ." Hắn tiếp tục, giọng vẫn bình thản nhưng cẩn thận từng chữ. "Ba ngày qua ta suy nghĩ về ranh giới sư phụ đệ tử, về tuổi tác, về việc ngươi đến đây trong hoàn cảnh cần được bảo vệ chứ không phải trong hoàn cảnh bình đẳng—"
"Sư phụ." Nàng cắt lời nhẹ nhàng.
Hắn dừng lại.
"Đệ tử đã mười chín tuổi." Nàng nói. "Đủ để quyết định điều mình muốn. Và đệ tử lên đây không phải vì yếu đuối cần được bảo vệ — đệ tử lên đây vì muốn đủ mạnh để không cần ai bảo vệ mình." Nàng nhìn thẳng vào hắn. "Có sự khác biệt."
Hắn nhìn nàng một lúc. "Uyển Thanh—"
"Nếu sư phụ suy nghĩ và quyết định rằng không thể, đệ tử chấp nhận." Nàng tiếp tục trước khi hắn nói thêm. "Nhưng đệ tử không muốn câu trả lời đó vì sư phụ nghĩ đệ tử cần được bảo vệ khỏi chính cảm xúc của mình."
Im lặng.
Hắn nhìn nàng lâu — ánh mắt đó không giống bất kỳ ánh mắt nào nàng từng thấy từ hắn trước đây. Không phải nhìn của sư phụ nhìn đệ tử. Không phải nhìn của người đang phân tích. Mà là nhìn của người đang thật sự nhìn thấy người trước mặt.
"Ta không nghĩ ngươi cần được bảo vệ khỏi cảm xúc của mình." Hắn nói sau một hồi dài. "Ta nghĩ..." Hắn dừng, và đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn tìm lời một cách rõ ràng như vậy. "Ta nghĩ ta đã quen với việc giữ khoảng cách với mọi người. Sau khi người quan trọng rời đi, ta học cách không để ai vào gần."
"Người hay kéo sư phụ ra xem mưa đó." Nàng nói khẽ.
Hắn gật đầu. "Khi người đó đi, ta nghĩ ta sẽ không..." Hắn không kết thúc câu. "Rồi ngươi đến. Và ta không dự kiến điều đó."
Vân Tiêu ngồi im nghe, không ngắt lời.
"Ta không biết cách nói những thứ như thế này." Hắn nói thật. "Ta chưa quen."
"Sư phụ đang nói rất tốt." Nàng nói, và trong giọng nàng có điều gì đó ấm áp và hơi buồn cười cùng một lúc.
Hắn nhìn nàng, và lần này — rõ ràng, không che giấu — khóe môi hắn nhích lên thật.
"Uyển Thanh." Hắn gọi tên nàng, giọng khác với tất cả những lần trước — không phải giọng sư phụ, không phải giọng người đang cẩn thận. Chỉ là giọng của hắn, gọi tên nàng. "Ta không thể hứa ta sẽ không vụng về."
"Đệ tử không cần sư phụ khéo léo." Nàng nói.
"Ta không thể hứa sẽ thay đổi nhiều thứ trong ta."
"Đệ tử không cần sư phụ thay đổi."
"Ta—" Hắn nhìn nàng, ánh mắt cuối cùng mang điều hắn đã giữ suốt bao nhiêu tháng. "Ta muốn thử."
Hai chữ đó — đơn giản, không hoa mỹ, hoàn toàn là hắn — khiến Vân Tiêu ngồi im một giây.
Rồi nàng gật đầu. "Đệ tử cũng vậy."
Họ ngồi đối diện nhau trong thư phòng, ngọn đèn nhỏ trên bàn, khoảng cách giữa họ vẫn như cũ về mặt vật lý nhưng hoàn toàn khác về mọi thứ còn lại.
Hắn rót trà cho nàng — không nói gì, chỉ rót.
Nàng nhận chén trà, uống một ngụm.
"Sư phụ rót trà ngon hơn đệ tử." Nàng nói.
"Ta biết." Hắn uống trà của mình, mặt bình thản tuyệt đối.
Nàng nhìn hắn, rồi bật cười — cười thật, rõ ra, không kìm.
Hắn nhìn nàng cười, và trong ánh mắt đó có điều gì đó ấm áp mà nàng biết sẽ nhớ mãi.