Sáng hôm sau, Phương thức dậy trên ghế sofa và thấy có chăn đắp lên người — cô không nhớ lúc ngủ có chăn, nên chắc chắn là Khải đã đắp cho cô sau khi cô ngủ.
Anh ta đang ngồi ở bàn làm việc, mắt nhìn màn hình, tay cầm cốc cà phê. Nghe tiếng cô ngồi dậy, quay lại.
"Cà phê trên bàn bếp." Anh ta nói. "Đã pha sẵn."
Cô lấy cà phê, ngồi xuống ghế đối diện anh ta. Bên ngoài cửa sổ, Hải Minh buổi sáng sớm còn trong sương mù biển.
"Đêm qua tìm được gì không?" Cô hỏi.
"Có." Anh ta xoay laptop về phía cô. "Giao dịch này — từ tài khoản công ty vỏ bọc ở nước ngoài vào tài khoản cá nhân của giám đốc chi nhánh ở tầng ba. Ba lần trong sáu tháng, tổng cộng khoảng hai triệu đô."
Cô nhìn vào màn hình, tim đập nhanh hơn. "Đây là bằng chứng đủ để—"
"Chưa đủ một mình." Anh ta ngắt lời. "Cần thêm chuỗi giao dịch ngược lại — tiền từ đâu vào tài khoản vỏ bọc đó. Cô có nguồn tin nào trong hệ thống ngân hàng không?"
"Có một người." Cô suy nghĩ. "Nhưng cần tiếp cận cẩn thận."
"Để tôi làm." Anh ta đóng laptop. "Cô có số liên lạc không?"
Cô nhìn anh ta. "Anh sẽ tiếp cận bằng cách nào?"
"Cách an toàn nhất." Anh ta đứng dậy rót thêm cà phê. "Không để lộ cô, không để lộ nguồn tin."
Cô quan sát anh ta trong bếp nhỏ — đơn giản, hiệu quả, không có động tác thừa — và nghĩ rằng anh ta làm việc theo cách rất khác cô. Cô hay đi vào vấn đề trực tiếp, đặt câu hỏi, tìm kiếm phản ứng. Anh ta thu thập thông tin trước, đánh giá rủi ro, rồi mới tiếp cận.
Hai cách bổ sung cho nhau.
Chiều hôm đó, họ đi ra ngoài lần đầu tiên cùng nhau — không phải vì công việc, mà vì cô cần mua đồ ăn và anh ta nói đi cùng cho an toàn, và cô không phản đối.
Họ đi dọc theo đường cảng, nắng chiều vàng đổ xuống mặt nước. Cô không hay đi dạo khi đang trong nhiệm vụ — thường cô chỉ di chuyển có mục đích. Nhưng hôm nay bước đi bên anh ta trong nắng chiều và không cần cảnh giác từng bước, cô nhận ra mình đang thở sâu hơn bình thường.
"Anh Khải." Cô lên tiếng.
"Hm?"
"Tại sao anh chọn làm thám tử tư? Không phải cảnh sát, không phải luật sư — mà là thám tử tư?"
Anh ta đi tiếp vài bước trước khi trả lời. "Tôi làm cảnh sát bảy năm. Rồi có vụ tôi biết cách giải quyết nhưng không có thẩm quyền. Bằng chứng hợp lệ về mặt thực tế nhưng không hợp lệ về mặt thủ tục." Anh ta nhìn ra mặt biển. "Vụ đó chìm xuồng. Tôi nghỉ việc."
Cô lắng nghe, không ngắt lời.
"Làm thám tử tư thì có thể thu thập bằng chứng theo cách linh hoạt hơn — rồi đưa cho người đúng thẩm quyền để họ xử lý theo đúng quy trình." Anh ta nhìn cô. "Cô thì sao?"
"Ba năm đầu em viết tin tức thông thường." Cô nhìn xuống mặt đường. "Rồi có vụ em viết nhưng không ai đăng vì liên quan đến người có thế lực. Em chuyển sang điều tra vì ít nhất có thể thu thập đủ bằng chứng để người ta không thể phủ nhận."
Anh ta gật đầu. Im lặng một lúc.
"Chúng ta đều tìm cách xử lý thứ hệ thống thông thường không xử lý được." Anh ta nói.
"Ừ." Cô nhìn lên anh ta. "Theo cách của mình."
Ánh mắt họ gặp nhau trong nắng chiều, và cô nhận ra — không biết từ bao giờ — rằng khoảng cách giữa hai người đã ngắn lại không chỉ về mặt vật lý.
Trên đường về, họ mua cá từ người bán ven cảng và anh ta nói sẽ nấu canh chua lại — "của cô ngon hơn nhưng để tôi thử xem."
Cô nhìn anh ta cầm túi cá đi về và nghĩ: đây không còn là hàng xóm nữa rồi. Cũng không chỉ là đối tác.
Cô chưa tìm được từ đúng cho điều này.