Hợp tác diễn ra theo cách không ai trong số họ lên kế hoạch trước.
Buổi sáng, họ chia sẻ thông tin trong khi uống cà phê — không phải họp hành chính thức, chỉ là một người kể điều mình quan sát được hôm qua, người kia bổ sung hoặc đặt câu hỏi. Buổi tối, thỉnh thoảng một người gõ cửa phòng kia vì vừa nhận được tin mới.
Khải có camera và thiết bị nghe lén chuyên nghiệp. Phương có mạng lưới nguồn tin rộng và khả năng đọc hành vi con người qua văn bản và hành động.
Họ bổ sung cho nhau theo cách làm cả hai hơi ngạc nhiên.
Nhưng vào thứ Sáu tuần thứ ba, có điều gì đó xảy ra.
Phương nhận được cuộc gọi từ nguồn tin trong nội bộ — người đã cung cấp tài liệu cho cô từ đầu. Giọng người đó run, nói nhanh: "Họ biết có người điều tra. Đang tìm. Cô phải cẩn thận."
Cô ngắt máy, ngồi im một lúc, rồi gõ cửa 4A.
Khải mở cửa, nhìn mặt cô, và không hỏi gì — chỉ bước sang một bên để cô vào.
Cô kể lại cuộc gọi. Anh nghe, không ngắt lời.
"Họ biết có người điều tra — không nhất thiết là biết là ai hoặc ở đâu." Anh ta phân tích, giọng bình thản theo kiểu của người quen đối mặt với tình huống như thế này. "Cô đã dùng thiết bị gì để liên lạc với nguồn tin?"
"Điện thoại phụ, sim khác tên."
"Tốt." Anh ta gật đầu. "Họp mặt trực tiếp lần nào chưa?"
"Chưa. Chỉ điện thoại và tin nhắn mã hóa."
"Vậy thì an toàn hơn." Anh ta đứng dậy, đi về phía bàn làm việc. "Nhưng cần tăng cẩn thận. Từ nay không ra ngoài theo lịch cố định."
Cô nhìn anh ta làm việc — mở laptop, kiểm tra một số thứ, nói chuyện khẽ vào điện thoại với ai đó — và nhận ra rằng trong tình huống này, cô tin anh ta.
Điều đó vừa tự nhiên vừa làm cô hơi giật mình.
"Khải." Cô gọi khi anh ta gác máy.
"Hm?"
"Anh làm nghề này bao lâu rồi?"
Anh ta suy nghĩ. "Bảy năm."
"Nguy hiểm chưa?"
"Có." Ngắn gọn. Không giải thích thêm, nhưng trong chữ đó có cả một danh sách dài.
"Anh không sợ à?"
Anh ta nhìn cô. "Cô thì sao? Làm phóng viên điều tra sáu năm, chưa bao giờ sợ?"
Cô im lặng một chút. "Sợ. Nhưng nếu không làm thì những thứ cần được phơi bày sẽ tiếp tục được che giấu."
Anh ta gật đầu chậm. "Tôi cũng vậy. Chỉ là... cách nói khác."
Cô nhìn anh ta — ngồi trước màn hình laptop trong căn phòng đơn giản không có gì trang trí, ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt bình thản — và nghĩ rằng có lẽ hai người họ không khác nhau nhiều như cô nghĩ lúc đầu.
"Phương." Anh ta lên tiếng, không nhìn lên khỏi màn hình.
"Hm?"
"Tên đầy đủ của cô là gì? Để tôi kiểm tra xem có ai đang tìm kiếm thông tin về cô không."
Cô ngập ngừng — chỉ một giây.
"Ngô Phương Vy." Cô nói.
Anh ta gõ vào laptop. Im lặng một lúc.
"Ngô Phương Vy, phóng viên tờ Chân Trời, tác giả của bốn bài điều tra lớn trong ba năm gần đây." Anh ta đọc từ màn hình. "Hai lần bị khiếu nại bởi công ty bị điều tra. Không có tiền án tiền sự."
Cô nhìn anh ta. "Anh tìm được trong vài giây?"
"Tôi biết tìm ở đâu." Anh ta nhìn lên. "Hiện tại chưa thấy dấu hiệu ai đang tìm kiếm thông tin về cô ở đây. Nhưng vẫn cần cẩn thận."
Cô gật đầu. Rồi: "Anh có thể kiểm tra tên thật của anh không?"
Anh ta nhìn cô một lúc.
"Lê Hữu Khải." Anh ta nói. "Tên thật."
Cô nhìn anh ta — tên thật đổi lại tên thật, một bước nhỏ nhưng có nghĩa.
"Lê Hữu Khải." Cô thử gọi tên đó.
"Ừ." Anh ta quay lại màn hình. "Ngủ lại đây tối nay cho an toàn hơn. Ghế sofa được không?"
Cô nhìn cái ghế sofa nhỏ ở góc phòng. Nhìn anh ta.
"Được." Cô nói.
Đêm đó cô ngủ trên ghế sofa của anh ta, nghe tiếng anh ta gõ bàn phím đến tận khuya, và lần đầu tiên từ khi đến Hải Minh cảm thấy an toàn không phải vì mình đã chuẩn bị kỹ — mà vì có người khác cũng đang chuẩn bị cùng.