Phương Vy nấu cơm và nghĩ về rủi ro.
Mời hàng xóm ăn cơm không phải trong kế hoạch. Nhưng sau màn chạm mặt ở tầng ba — nơi cả hai không nên có mặt vì lý do họ đưa ra — cô cần biết anh ta đang làm gì.
Cách nhanh nhất để biết người ta đang làm gì là ở gần họ.
Cô nấu canh chua cá và thịt kho — món nhà, không phải món cô hay nấu khi đang "làm việc" vì thường cô không có thời gian. Nhưng hôm nay cô cần anh ta thoải mái, và đồ ăn nhà thường làm người ta bớt cảnh giác.
Khải gõ cửa đúng sáu rưỡi — không sớm hơn một phút, không muộn hơn một phút. Người đúng giờ theo kiểu người quen tuân thủ kỷ luật, không phải kiểu người đúng giờ vì xã giao.
Anh ta mang theo một chai nước ngọt — không phải rượu, không phải hoa quả, chỉ là nước ngọt, thứ bất kỳ ai cũng uống được và không ai ngại nhận.
Chi tiết nhỏ. Nhưng chi tiết nhỏ nói lên nhiều thứ.
Họ ăn cơm. Không khí ban đầu hơi cứng — hai người đều biết đây không phải bữa ăn bình thường, nhưng cả hai cũng biết không nên nói thẳng ra điều đó ngay.
"Canh chua ngon." Anh ta nói sau vài muỗng đầu. Không phải khen xã giao — giọng anh ta không có kiểu đó. Chỉ là nhận xét thật.
"Cảm ơn." Cô chan thêm canh vào bát. "Anh quê đâu?"
"Đà Lạt." Ngắn gọn. "Cô?"
"Sài Gòn." Cô đáp — điều này là thật, một trong số ít thứ thật cô nói hôm nay.
"Đà Lạt không gần biển." Cô nhận xét. "Sao lại chọn Hải Minh?"
"Công việc." Anh ta nhìn lên. "Cô thì sao? Sài Gòn có nhiều tư liệu lịch sử hơn Hải Minh."
Cô mỉm cười. "Lịch sử thành phố cảng cần ở thành phố cảng."
"Hải Minh có nhiều thứ thú vị hơn lịch sử." Anh ta nói, giọng bình thường nhưng trong đó có điều gì đó cô cần lưu ý.
"Ý anh là gì?"
Anh ta uống một ngụm nước. "Thành phố cảng hay có... luồng hàng phức tạp. Không chỉ là hàng hóa thông thường."
Cô đặt đũa xuống, nhìn anh ta.
Anh ta nhìn lại cô, mặt bình thản.
"Anh Khải biết nhiều về Hải Minh nhỉ." Cô nói, giọng cẩn thận.
"Hai tháng sống ở đây, nghe nhiều chuyện." Anh ta tiếp tục ăn. "Cô mới đến, chắc chưa nghe nhiều."
"Anh có thể kể cho em nghe không?"
Anh ta nhìn cô. Trong ánh mắt đó — cô đọc được sự cân nhắc, và phía sau sự cân nhắc đó là quyết định chưa được đưa ra.
"Phụ thuộc vào cô muốn nghe gì." Anh ta nói cuối cùng.
Cô suy nghĩ một giây. Rồi quyết định thử một bước.
"Tập đoàn Đại Dương." Cô nói, giọng nhẹ như đang đề cập đến chuyện thời sự bình thường. "Em có đọc báo, thấy họ vừa mở văn phòng ở đây. Nghe nói công ty lớn."
Phản ứng của anh ta: không thay đổi biểu cảm. Không ngừng ăn. Không nhìn đi chỗ khác.
Nhưng tốc độ nhai chậm lại đúng một nhịp.
"Nghe nói vậy." Anh ta đáp. "Cô quan tâm đến họ?"
"Nghiên cứu thôi." Cô nhún vai. "Họ đầu tư nhiều vào bất động sản ven biển. Liên quan đến lịch sử phát triển đô thị."
Anh ta gật đầu, không nói thêm.
Bữa cơm kết thúc. Khi dọn bàn, cô để ý anh ta tự nhiên xếp bát đĩa theo đúng thứ tự để rửa — không ai dạy, chỉ là thói quen của người quen sống một mình và có trật tự.
"Để em rửa." Cô nói.
"Không cần." Anh ta đã bật vòi nước. "Cô nấu thì tôi rửa."
Phương Vy đứng nhìn anh ta rửa bát trong bếp nhỏ của cô và nghĩ: người này biết về tập đoàn Đại Dương. Phản ứng của anh ta khi cô nhắc đến cái tên đó — dù chỉ một nhịp chậm trong động tác nhai — là đủ để cô biết.
Câu hỏi là anh ta biết theo nghĩa nào. Là đồng minh, đối lập, hay thứ gì khác?
"Tuần sau em muốn nấu lại." Anh ta nói khi xong xuôi, lau tay. "Lần này tôi nấu."
Cô nhìn anh ta. "Anh biết nấu ăn?"
"Cơm sườn bình thường thôi." Anh ta đi ra cửa. "Nhưng không tệ."
Cửa đóng lại.
Cô đứng giữa bếp nhỏ, nghe tiếng bước chân anh ta về phòng bên, và ghi chú trong đầu: đây là hàng xóm phức tạp nhất cô từng có.
Và có lẽ là hàng xóm có ích nhất — nếu cô xử lý đúng cách.