Minh Khải dán mắt vào màn hình laptop, theo dõi camera nhỏ anh đã cài ở hành lang tầng ba, và suy nghĩ về người hàng xóm.
"Trần Linh" — người viết lách đang nghiên cứu lịch sử thành phố cảng — đã thay cốc cà phê của mình bằng cốc khác khi vào bếp lấy đường.
Anh nhìn thấy điều đó qua góc mắt và không để lộ ra rằng mình nhìn thấy.
Người không uống cà phê của người lạ — đó là người đang cẩn thận vì lý do cụ thể, không phải vì thói quen vệ sinh thông thường.
Người ngồi với tư thế quan sát toàn bộ không gian — đó là người được huấn luyện hoặc tự học cách luôn biết gì đang xảy ra xung quanh.
Người có vết nhẫn mới tháo, vết mực trên cổ tay, và tên tự giới thiệu với cái ngập ngừng nhỏ — đó là người đang giả một danh tính, dù tốt đến mức hầu hết người không nhận ra.
Điều làm anh thật sự tò mò: cô ấy nhận ra anh cũng đang đánh giá cô, và nói thẳng ra. Người thật sự lo lắng về việc bị lộ thường không làm vậy.
Điện thoại rung. Số lạ.
"Khải." Giọng sếp anh từ đầu dây, không chào hỏi như thường lệ. "Có vấn đề."
"Gì vậy?"
"Có người đang điều tra cùng đối tượng với anh. Không phải cảnh sát — chúng tôi vừa phát hiện có phóng viên đang thu thập thông tin về tập đoàn Đại Dương."
Anh nhìn vào bức tường ngăn giữa 4A và 4B.
"Phóng viên đó ở đâu?" Anh hỏi, giọng bình thản.
"Chưa xác định được. Nhưng có nguồn tin nói người đó đang ở gần khu vực anh đang theo dõi."
"Hiểu rồi." Anh ngắt máy.
Ngồi im một lúc.
Rồi anh nhìn lại bức tường, nhìn camera hành lang tầng ba, và sắp xếp lại thông tin trong đầu theo thứ tự mới.
Buổi chiều, anh đi xuống tầng ba dưới vỏ bọc "nhận bưu kiện nhầm địa chỉ" — lý do anh dùng nhiều lần trước để quan sát hành lang và xác nhận camera đang hoạt động bình thường.
Khi đi qua cầu thang, anh thấy "Trần Linh" đang đứng ở hành lang tầng ba, nhìn vào điện thoại.
Cô không có lý do gì để ở tầng ba.
Cô ngẩng đầu lên thấy anh, và trong một thoáng — rất nhanh — có gì đó thoáng qua trong ánh mắt cô trước khi trở về vẻ bình thường.
"Anh Khải." Cô mỉm cười tự nhiên. "Đi đâu vậy?"
"Nhận bưu kiện." Anh chỉ vào thang máy. "Cô?"
"Em... đi nhầm tầng." Cô chỉ vào thang máy. "Định xuống tầng hai tìm hộp thư."
Hộp thư ở tầng một. Không phải tầng hai.
Anh gật đầu, không chỉ ra điều đó. "Thang máy đó."
Họ vào thang máy cùng nhau. Trong khoảng không gian nhỏ đó, ánh đèn vàng nhạt, cửa thang máy đóng lại — hai người đứng cách nhau chừng một mét và cả hai đều biết người kia không phải đang làm việc họ nói.
Câu hỏi là ai sẽ nhắc đến điều đó trước.
Không ai.
Thang máy mở ra tầng một. Cô bước ra trước. Anh bước ra sau.
"Chiều nay em nấu cơm." Cô nói, không quay lại. "Nhiều hơn cần. Anh muốn ăn chung không?"
Anh đứng im một giây.
"Mấy giờ?" Anh hỏi.
"Sáu rưỡi."
"Được."
Cô đi về phía hộp thư — tầng một, đúng chỗ — và anh đi nhận bưu kiện không tồn tại, suy nghĩ về những mảnh thông tin đang ghép lại thành bức tranh mà anh chưa chắc mình muốn nhìn thấy.
Phóng viên điều tra về tập đoàn Đại Dương, đang thuê phòng ngay tầng trên đối tượng anh theo dõi, dưới một cái tên khác.
Nếu cô là phóng viên — cô đang điều tra cùng đường anh đang điều tra, chỉ từ góc độ khác.
Điều đó có thể là vấn đề. Hoặc — và anh chưa biết nghĩ thế nào về khả năng này — có thể là cơ hội.