"Trần Linh" — hay đúng hơn là Ngô Phương Vy, phóng viên điều tra của tờ báo Chân Trời đang thực hiện bài viết về đường dây rửa tiền nghi ngờ liên quan đến một tập đoàn bất động sản có văn phòng ở tầng ba tòa nhà này — rót cà phê ra cốc và nhìn ra cửa sổ.
Bảy giờ sáng. Thành phố Hải Minh đang thức dậy dưới kia, tiếng xe dần đông hơn, mùi biển từ cảng gần đó theo gió vào.
Cô đã làm phóng viên điều tra sáu năm và học được một điều: khi thực hiện bài viết nguy hiểm, không bao giờ ở khách sạn vì dễ theo dõi, không thuê nhà riêng vì cần hợp đồng, và thuê căn hộ ngắn hạn bằng tên giả là lựa chọn an toàn nhất.
"Trần Linh" là tên cô dùng cho những trường hợp như thế này. Cái ngập ngừng tối qua khi giới thiệu — cô biết mình đã để lộ một chút, nhưng người hàng xóm trông không phải kiểu để ý đến những thứ nhỏ nhặt như vậy.
Cô nhớ lại khuôn mặt anh ta: trạc ba mươi mấy, tóc ngắn hơi xơ vì gió biển, mặc áo phông và quần jogger kiểu người không có kế hoạch gặp ai sáng nay. Mắt bình thản — loại bình thản không phải vì buồn chán mà vì quen quan sát.
Cô ghi nhận điều đó theo thói quen nghề nghiệp.
Tiếng gõ cửa khẽ.
Cô dừng tay, nhìn về phía cửa. Bảy giờ sáng. Ai?
Mở cửa ra — người hàng xóm 4A đứng đó, tay cầm hai cốc cà phê mang về, giơ một cốc ra.
"Hàng xóm mới." Anh ta nói, giọng phẳng như không có ngữ điệu đặc biệt. "Cà phê rang đậm, không đường. Nếu cô thích khác thì lần sau nói."
Phương Vy nhìn cốc cà phê. Nhìn anh ta. Nhìn lại cốc cà phê.
Cô không uống cà phê của người lạ. Quy tắc an toàn cơ bản.
Nhưng cô cũng không muốn để lộ rằng cô đang cảnh giác với hàng xóm.
"Cảm ơn." Cô nhận cốc, bước sang một bên. "Vào uống chung không?"
Anh ta nhìn cô một giây. Rồi bước vào.
Họ ngồi ở bàn bếp nhỏ, mỗi người một cốc cà phê. Phương Vy lấy lý do đi lấy đường để đặt cốc cà phê của mình xuống và lấy cốc khác từ trong tủ — cô không uống cà phê của người lạ, nhưng cô có thể làm ra vẻ uống.
"Anh ở đây lâu chưa?" Cô hỏi, giọng xã giao.
"Hai tháng." Anh ta nhìn ra cửa sổ.
"Làm gì ở Hải Minh?"
"Freelance." Ngắn gọn. "Cô?"
"Viết lách." Cô đưa ra câu trả lời đã chuẩn bị. "Đang nghiên cứu cho một dự án."
"Dự án về gì?"
"Lịch sử thành phố cảng." Cô trả lời không chớp mắt. "Hải Minh có nhiều câu chuyện thú vị."
Anh ta gật đầu, uống cà phê. Không hỏi thêm.
Cô quan sát anh ta qua góc mắt — cách anh ta ngồi: lưng thẳng, không tựa vào ghế, vị trí nhìn ra được cả cửa ra vào lẫn cửa sổ. Cách anh ta cầm cốc: tay phải, ngón cái ở vị trí dễ đặt xuống nhanh nhất.
Tư thế của người quen phải phản ứng nhanh với môi trường xung quanh.
Nhà báo có instinct nhận ra người đang che giấu điều gì đó. Và người ngồi trước mặt cô đang che giấu điều gì đó — tốt hơn hầu hết người cô từng gặp, nhưng không hoàn hảo.
"Anh Minh Khải làm freelance gì?" Cô hỏi thêm.
"Tư vấn." Anh ta đặt cốc xuống. "An ninh thông tin."
"Ồ." Cô gật đầu. "Thú vị."
Anh ta nhìn cô. "Cô có vẻ không tin."
Cô hơi ngạc nhiên — câu đó thẳng hơn cô dự kiến. "Em không có lý do gì không tin."
"Cô nhìn tôi theo kiểu người đang đánh giá." Anh ta nói, không phán xét, chỉ là nhận định. "Không phải kiểu nhìn người hàng xóm mới."
Phương Vy đặt cốc xuống. Nhìn thẳng vào anh ta.
"Anh cũng vậy." Cô nói.
Im lặng khoảng ba giây.
Rồi — bất ngờ — anh ta cười khẽ. Không phải cười rộng, chỉ là khóe môi nhích lên một bên, nhưng làm thay đổi hoàn toàn khuôn mặt đang bình thản đó.
"Được rồi." Anh ta đứng dậy, cầm cốc. "Hai hàng xóm đều hay nhìn người. Không có gì lạ."
Cô nhìn theo anh ta bước ra cửa.
"Cảm ơn cà phê." Cô nói.
"Không có gì." Anh ta đã ở ngưỡng cửa. "Nếu cần gì cứ gõ cửa."
Cửa đóng lại.
Phương Vy ngồi nhìn cốc cà phê chưa uống trên bàn và nghĩ: người đàn ông đó không phải tư vấn an ninh thông tin. Hoặc không chỉ là tư vấn an ninh thông tin.
Câu hỏi là anh ta đang làm gì ở đây.
Và câu hỏi đó — theo instinct của cô — có thể liên quan đến lý do cô đang ở đây.