Có một quy tắc bất thành văn ở chung cư Sóng Biếc, thành phố Hải Minh: không ai hỏi chuyện riêng của ai.
Đây không phải quy tắc được đề ra bởi ban quản lý — mà là quy tắc tự nhiên hình thành khi bạn sống trong một tòa nhà mà một nửa cư dân thuê theo tháng, một phần tư đến rồi đi không ai biết tên, và phần còn lại cố tình chọn nơi này vì biết không ai sẽ hỏi.
Minh Khải — hay đúng hơn là người đang sống dưới cái tên Minh Khải — là loại thứ ba.
Hắn thuê căn hộ 4A được hai tháng, trả tiền mặt ba tháng một lần, không đăng ký wifi chung mà dùng sim riêng, và chưa một lần nói chuyện quá ba câu với bất kỳ ai trong tòa nhà.
Công việc thật của hắn là thám tử tư — loại thám tử chuyên điều tra những vụ mà cảnh sát không có thẩm quyền hoặc không có thời gian. Vụ hiện tại đưa hắn đến Hải Minh, đến tòa nhà này, để theo dõi một đối tượng ở tầng ba.
Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi người thuê 4B dọn vào.
Hắn nghe tiếng động lúc mười giờ đêm thứ Sáu — tiếng hộp carton kéo, tiếng bánh xe valy lăn, và tiếng ai đó thở dài rất khẽ kiểu người vừa leo bốn tầng cầu thang với hành lý nặng và đang cố không than thở thành tiếng.
Sáng hôm sau, hắn mở cửa đi mua cà phê và gần như đâm vào người đang đứng trước cửa 4B, tay cầm chìa khóa, đang nhìn xuống điện thoại với vẻ mặt của người đang đọc bản đồ ứng dụng ngay trước cửa nhà mình.
Người đó ngẩng lên.
Minh Khải nhìn vào khuôn mặt đó và bộ não thám tử của hắn lập tức bắt đầu phân tích theo thói quen không tắt được:
Nữ, khoảng hai mươi tám tuổi. Tóc đen buộc gọn nhưng vài sợi thoát ra — không phải cố tình tạo kiểu, mà là cố buộc gọn nhưng tóc không nghe lời. Áo len xám rộng hơn cỡ người một size — mặc vì thoải mái, không phải vì thời trang. Dưới mắt có quầng nhẹ. Trên cổ tay trái có vết mực xanh chưa tẩy hết.
Không có trang sức. Không có đồng hồ. Nhưng ngón tay trái có vết ấn nhẹ của chiếc nhẫn mới được tháo ra — vết còn tươi, chưa đầy một tuần.
Hắn ghi nhận tất cả điều đó trong khoảng thời gian cô ta nói: "Ồ, xin lỗi, em không để ý—"
"Không sao." Hắn bước sang một bên.
"Anh ở 4A à?" Cô ta hỏi, giọng có chút dò xét không hoàn toàn tự nhiên — như người đang hỏi câu xã giao nhưng thật ra đang thu thập thông tin.
"Ừ." Hắn không hỏi lại.
"Em mới dọn vào 4B." Cô ta chỉ vào cửa sau lưng. "Tên em là... Linh. Trần Linh."
Cái ngập ngừng nhỏ trước tên — rất khẽ, người không để ý sẽ bỏ qua — khiến hắn để ý.
"Minh Khải." Hắn đáp, cũng bình thản không kém.
Cô ta gật đầu, quay vào nhà. Hắn đi mua cà phê.
Trên đường về, hắn uống cà phê và suy nghĩ về cái ngập ngừng đó.
Trần Linh. Hay đúng hơn là: người giới thiệu mình là Trần Linh với cái ngập ngừng nhỏ trước tên, vết nhẫn mới tháo trên ngón tay, và câu hỏi về số phòng của hắn nghe có vẻ xã giao nhưng không hẳn.
Thú vị.
Hắn về phòng, mở laptop, tiếp tục theo dõi đối tượng ở tầng ba — nhưng một phần nhỏ trong đầu hắn đang lưu lại những mảnh thông tin về người hàng xóm mới.
Nghề nghiệp không cho phép hắn bỏ qua chi tiết bất thường. Và người tự giới thiệu tên mình với cái ngập ngừng nhỏ trước tên — đó là chi tiết bất thường.
Đêm hôm đó, qua vách mỏng giữa 4A và 4B, hắn nghe tiếng gõ bàn phím đều đặn cho đến tận nửa đêm.
Ai đó đang làm việc muộn.
Hoặc ai đó cũng không ngủ được vì lý do riêng của họ.