Ba tháng sau ngày Google Maps dẫn Linh vào 52B thay vì 52, một số thứ thay đổi và một số thứ không.
Không thay đổi: cô vẫn đến ăn trưa ở Bếp Nhà Dũng bốn đến năm lần một tuần. Anh vẫn nấu cơm bình dân ngon nhất khu vực quận 3 theo đánh giá không chính thức của Linh và ba đồng nghiệp cô đã dẫn đến ăn.
Thay đổi: buổi tối thứ Bảy bây giờ là của họ — đôi khi anh nấu, đôi khi họ ra ngoài ăn chỗ khác (hiếm hơn, vì anh không thích ăn đồ người khác nấu theo đúng dự đoán của cô), đôi khi cô mang laptop sang và làm việc trong khi anh chuẩn bị nguyên liệu cho tuần tới.
Linh phát hiện ra việc ngồi làm việc trong khi có người khác bận rộn gần mình là thứ cô thích hơn cô nghĩ. Không phải vì ồn ào — anh làm bếp im lặng hơn nhiều người — mà vì cái cảm giác của việc không một mình mà không cần phải nói chuyện.
Dũng phát hiện ra app quản lý chi tiêu của cô thật sự hiệu quả, và tháng trước lần đầu tiên trong ba năm anh biết chính xác tiền quán đi đâu. Anh nhắn cô tin nhắn lúc mười một giờ đêm: Hóa ra tôi tiêu nhiều nhất vào chỗ mua gia vị. Ba mươi phần trăm chi phí vật liệu.
Linh nhắn lại: Anh có thể tối ưu bằng cách mua số lượng lớn hơn với nhà cung cấp quen. Thường giảm được mười đến mười lăm phần trăm.
Cô đang tư vấn tài chính cho quán cơm bình dân lúc mười một giờ đêm.
Tôi đang giúp bạn trai tôi tiết kiệm tiền.
Đó là lần đầu tiên cô dùng từ đó trong tin nhắn. Cô nhìn màn hình sau khi gửi và chờ xem anh phản ứng thế nào.
Bạn trai.
Ừ.
Cô xác nhận trạng thái qua tin nhắn lúc mười một giờ đêm.
Tôi không có thời gian không hiệu quả.
Tôi chấp nhận điều khoản này.
Anh đang nói như đang ký hợp đồng.
Cô dùng ngôn ngữ hợp đồng với tôi trước. Tôi học theo.
Linh đọc tin nhắn đó và bật cười thật sự, tiếng cười trong phòng một mình mà không cảm thấy kỳ.
Tuần đó, Thảo hỏi: — Hai đứa mày chính thức chưa?
— Chính thức rồi. Qua tin nhắn lúc mười một giờ đêm.
— Lãng mạn kiểu mày.
— Hiệu quả kiểu tôi.
— Anh ấy có ý kiến gì về cách cô xác nhận không?
— Anh ấy nói "chấp nhận điều khoản này."
Thảo nhìn cô. — Hai đứa mày xứng với nhau theo cách kỳ lạ nhất tao từng thấy.
— Chúng tôi đều thẳng thắn. Đó là nền tảng tốt.
— Đó là cách mày gọi tình cảm là "nền tảng."
— Nền tảng tốt thì xây được thứ tốt lên trên. Logic đơn giản.
Thảo lắc đầu nhưng mỉm cười. — Mày hạnh phúc không?
Linh suy nghĩ thật, theo kiểu cô hay suy nghĩ kỹ trước khi trả lời câu quan trọng. — Hạnh phúc. Theo nghĩa tôi không hay nghĩ đến từ đó nhưng bây giờ nghĩ đến thì biết nó trông như thế nào.
— Đó là câu trả lời hay nhất mày từng nói về cảm xúc.
— Tôi đang cải thiện.